

Khuyết Danh
Kiếp trước ta bụng mang dạ chửa xuất hiện trước cổng lớn của Bùi gia. Nhìn Bùi Uẩn chi lan ngọc thụ, ta vừa thấp thỏm vừa mừng rỡ. “Thế tử, ta có thai rồi, đứa con là của ngài.” Ta đã như nguyện trở thành Bùi thiếu phu nhân. Mọi người đều nói ta tốt số. Họ không biết, từ sau đó, Bùi Uẩn chưa từng bước vào phòng ta thêm lần nào. Mãi sau này ta mới biết, vốn dĩ hắn sắp thành hôn rồi, ngay ngày thứ hai sau khi ta đến cửa. Sống lại một đời, Bùi Uẩn đang đứng thẳng tắp ở trước mặt ta. Chưa kịp để ta mở lời, hắn đột nhiên giật lấy tín vật trong tay ta, lạnh lùng ghé sát tai ta: “Không được nói đứa nhỏ là của ta.” “Đời này, ta sẽ không cưới ngươi.” Lúc này ta mới biết, ra là hắn cũng được sống lại. Cũng tốt, đời này, ta cũng không hề muốn gả cho hắn nữa.

Zhihu
Ta, Vệ Tranh Nguyệt, đích nữ phủ Tướng quân, nguyện ước cả đời chính là được gả cho một vị đại tướng quân cao tám thước, võ nghệ cao cường. Ai ngờ sau một trận say rượu, ta lại lầm lỡ ngủ cùng Lâm Tu Nhiên, tên bệnh ẻo lả không trói chặt được gà của phủ Thái phó. Hắn làm ầm ĩ đòi đ âm đầu vào cột, ta đành phải nói rằng mình sẽ chịu trách nhiệm...

Evonchang
Sau khi được thăng chức, chồng tôi bắt đầu chê tôi không xứng với anh ta. Trong tiệc mừng công, anh ta sắp xếp tôi ngồi ở chiếc bàn khuất nhất góc phòng. Đến lúc chủ tịch cất tiếng gọi tôi, sắc mặt anh ta lập tức cứng đờ. Giọng điệu của anh lạnh nhạt như đang giới thiệu một người họ hàng xa chẳng liên quan gì đến mình. Tôi siết chặt hộp quà trong tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Được thôi, Trương Minh Viễn, anh cứ chờ đó.

Soái Khí Nam Nhi
"Bộp" một tiếng, Lão Vương thị như vứt rác mà ném Lý Tĩnh Đào ra khỏi cửa. "Đồ tinh chổi, đồ phá gia chi tử, đừng có c.h.ế.t ở đây!" Ném xong, thấy Lý Tĩnh Đào nằm đó bất động, thị lại chống nạnh bắt đầu c.h.ử.i rủa. "Muốn c.h.ế.t thì cút ra xa mà c.h.ế.t, con tiện nhân lười biếng, xem ta không đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!" Lý Đại Sơn và La thị trở về, nhìn thấy cảnh nữ nhi mình bị Lão Vương thị cầm gậy "bộp bộp" đ.á.n.h tới tấp. "Nương, đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa là c.h.ế.t người đó!" Lý Đại Sơn lập tức đặt cuốc xuống ngăn lại. "Nữ nhi ta ơi, Nữ nhi ta ơi, sao con lại khổ mệnh đến vậy......" La thị ôm Lý Tĩnh Đào đau lòng đến rơi lệ. Lý Tĩnh Đào tỉnh lại trong vòng tay dơ bẩn nhưng ấm áp này, nhưng toàn thân nàng đau nhức là sao? Nhìn người phụ nhân đang ôm mình, Lý Tĩnh Đào lay lay cánh tay đau nhức không ngừng nói: "Người là ai?"

Cà Chua
Nàng muốn cảm thán điều gì đó, nhưng vừa mở miệng lại là một giọng nói mềm mại, nàng cố gắng mở to mắt, nhưng lại cảm thấy tầm nhìn hơi mơ hồ. Dường như là bị sốt cao đến mức đầu óc mơ màng, lại giống như đang nằm mơ vậy. Bởi vì! Nàng đang đè lên một mỹ nam phong thái cổ điển. Dung mạo tuyệt mỹ, y phục trước n.g.ự.c đã nửa cởi, đôi mắt hắn nửa mở, ánh mắt sâu thẳm, khóe mắt ửng hồng, như thể đang chờ nàng hái xuống. Trước khi biến thành tang thi, nàng thích nhất loại này. "Ta chắc chắn là đang mơ," Giang Niệm lẩm bẩm trong miệng, đôi tay trở nên táo bạo hơn.

Độ Vũ
Sau khi chia tay năm năm, tôi lại gặp lại Chu Tự. Anh ấy là ngôi sao mới nổi trên thương trường vừa về nước, còn tôi là một kẻ mù lòa. Anh ấy linh đình tiệc tùng trong quán bar, còn tôi đeo kính râm ngồi ở một góc. Trước khi buổi tiệc kết thúc, một giọng nam trầm thấp vang lên bên cạnh tôi: "Đã lâu không gặp." Tôi ngẩn người một lát: "Xin lỗi, mắt tôi không nhìn thấy gì, xin hỏi anh là ai?" Ánh mắt nặng nề dán chặt vào người tôi. Người đàn ông im lặng một thoáng rồi quay người rời đi. Ngay tối hôm đó, tôi gặp được một tài xế xe công nghệ rất tốt bụng. Ngày thứ hai, hồ sơ xin việc mà tôi rải hàng trăm bản đều bặt vô âm tín, bỗng nhiên nhận được phản hồi. Ngày thứ ba, đối diện nhà tôi có một người hàng xóm mới chuyển đến. Nghe nói, đẹp trai đến mức vô cùng quyến rũ.

Việt Húc Cẩn
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Song khiết , Giới giải trí , Chủ công , Phát sóng trực tiếp , Nghịch tập , Trùng tộc , Bé con dễ thương , Tu la tràng , Tổng nghệ. Văn Án: Việt Tư Niên là người kế thừa đông y đang sa sút, trong lúc đi hái thuốc thì trượt chân rơi xuống vách núi sâu. Mắt nhắm mắt mở, anh xuyên thành một tên tra trùng đực, mở màn hiện trường của show “Trùng đực biến hình ký”. Việt Tư Niên: ? Nuôi nhóc con ở hoang tinh? Vừa bị ghét vừa nổi cả mạng tinh võng? Anh trai tổ chương trình? Còn liên hôn với một thư quân trùng cái? Cứu mạng! Vì sao lại bắt một người sợ giao tiếp phải đối mặt với loại Tu La tràng này chứ! Tôi chỉ là một đông y địa cầu “bình thường không có gì đặc biệt” thôi mà! Khi đôi mắt Việt Tư Niên dần mất đi ánh sáng, anh đột nhiên phát hiện: khắp hoang tinh đều là thảo dược đông y đã tuyệt chủng!!! Còn Trùng tộc hoàn toàn dựa vào năng lực tự lành để gắng chịu đau đớn! Y học cực kỳ lạc hậu! Lần này, anh nhất định sẽ bắt đầu bảo vệ căn cơ của đông y ngay từ gốc rễ! Từ đó, căn cứ bảo hộ thảo dược đông y mọc lên trên hoang tinh, đông y địa cầu thịnh hành khắp tinh tế. Trong chương trình, Tổ chương trình: Anh đây là đầu độc! Ngược đãi! Đám antifan: Tra trùng độc ác! Cút đi! Kết thúc trị liệu, bệnh nhân từ quỷ khóc sói gào biến thành tung tăng nhảy nhót (mặt vô tội). Việt Tư Niên: Hừ! Việt Tư Niên dọc đường châm cứu bấm huyệt, dùng thuốc như thần, bệnh nhân lần lượt khỏi hẳn. Anti chuyển fan: Thật là thơm! Đông y địa cầu là thần của tôi! Ban đầu, trùng nhóc con lo lắng bất an: Hùng phụ muốn hại con! Bắt con ăn cỏ! Cho con uống thuốc độc! Về sau, trùng nhóc con ánh mắt kiên định: Hùng phụ, xin dạy con, con muốn kế thừa đông y địa cầu! Thư quân trùng cái bị thương trong chiến đấu: Vì sao lại dùng kim châm đâm em? Đây là trừng phạt sao? Hắt xì! Ngải cứu là cái gì? (âm thầm buồn bã) Thư quân cái khỏi hẳn: Di? Di? Di! Em khỏe rồi!!! (nhanh chóng tươi tỉnh) Thư quân trùng cái phiên bản xa xứ: Liên hôn gia tộc, chẳng qua chỉ là nhẫn nhịn cầu toàn. Thư quân trùng cái phiên bản gặp lại: Trả em tự do? Muốn ly hôn? Không thể nào! Hai chúng ta chưa xong đâu! Việt Tư Niên: ? Không phải anh muốn ly hôn! Thư quân trùng cái nức nở: Em không tin! Việt Tư Niên: Biết làm sao với em đây. (hôn một cái) Thư quân trùng cái ngây ngô cười: Lại hôn thêm một cái nữa! Fan CP: kswl Song xử, nhóc con không phải con ruột. Bề ngoài u ám tự bế sợ giao tiếp, thực chất là đông y công hệ mèo chậm chạp chữa lành, mê nhan sắc. Bề ngoài ánh mặt trời cởi mở xã giao mạnh mẽ, thực chất là nguyên soái thụ hệ chó mẫn cảm thiếu yêu thương, mặt mũi đáng yêu. Tag: Giới giải trí, nghịch tập, Trùng tộc, nhóc con dễ thương, tổng nghệ, hình tượng. Góc nhìn nhân vật chính: Việt Tư Niên tương tác với Ôn Tinh Lan. Khác: Ôn Mặc Ý. Một câu tóm tắt: Tôi dựa vào show trùng đực biến hình, nuôi nhóc con mà nổi tiếng khắp nơi?! Trích dẫn trong truyện: Hoa sao trời nở khắp sân vườn, gió từ tinh cầu Hy Vọng dịu dàng thổi về phía thế giới, từng cơn đau của cải cách qua đi, cuối cùng sẽ sinh ra một ngày mai tốt đẹp hơn. Chú thích khi đọc truyện Trùng tộc: Trùng đực: Chiếm tỉ lệ rất nhỏ trong xã hội trùng tộc, được bảo hộ và tôn quý. Trùng cái: Có sức mạnh mạnh mẽ, thường gia nhập trở thành quân thư (lính) đối chiến tinh thú. Hùng phụ: Cách gọi ba, bố, cha là trùng đực ở trùng tộc. Thư phụ: Cách gọi ba, bố, cha là trùng cái hoặc á thư ở trùng tộc. Hùng chủ: cách thụ gọi trùng đực của mình. Trùng đực có thể lấy nhiều trùng cái, á thư: 1 Thư quân(chính thất), nhiều thư hầu(chồng bé),… Tra trùng: kiểu tra công, tra nam, đàn ông tồi tệ, xấu xa, bạc tình, cạn bã,chuyên làm tổn thương người khác.

Ngưu Nhĩ Nhĩ
Có một số người bề ngoài trông như "tình nhân của bá tổng", nhưng sự thật là...... người ta chính là bá tổng hàng thật giá thật Có một số người bề ngoài là tiểu thư khuê các ngoan ngoãn, nhưng thực tế mỗi ngày đều...... xuyên hồn đến tương lai chơi cho vui. Một người ở hiện đại hô mưa gọi gió, khuấy đảo thương trường. Một người ở cổ đại an phận trong màn trướng, sống cuộc đời "cung đình drama". Trùng hợp thay, hai linh hồn đó lại cùng xuyên vào...... chung một thân thể. Thương Dật: "Hiện tại là tôi đang quản lý thân thể này nha!" Từ Uyển Khanh: "Không phải...... không phải vậy đâu...... cũng không hẳn đâu mà......" Cô bé xui xẻo bị xuyên hồn: "Meo meo meo...... cho hỏi cháu có quyền được nói chuyện không ạ?" (Thân thể thì của em, mà quyền điều khiển thì hai đại lão giành nhau, em chỉ có thể đứng một góc làm...... linh vật kêu meo meo.)

Thái tử ngã ngựa, thân thể t àn ph ế. Đích tỷ khóc lóc, ăn vạ, đòi ch ết, quyết không chịu gả sang đó làm quả phụ sống. "Ngươi, thay ta gả đi." Nàng ta dùng giọng điệu ra lệnh, cứ như thể đó là ân huệ to lớn đối với ta. Ta cố tình tỏ ra yếu đuối: "Nhưng muội chỉ là một thứ nữ..." Quay người lại, phụ thân túm lấy tay ta, ép ta đặt dấu vân tay lên giấy trắng mực đen. Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành đích tiểu thư kim tôn ngọc quý. Cả gia tộc đều tưởng rằng đã nhặt được một kẻ chịu tội thay, nhưng nào ngờ đâu tất thảy là một ván cờ mà ta đã dày công tính toán...







