Phượng Hoàng đại nhân nhà y không thể dùng kiếm pháp quá cao cấp, có quá nhiều ánh mắt trổ tài năng lấy điểm cao khi có nhiều người như vậy vẫn là việc khó.
"Cái này anh yên tâm, ta có ý tưởng rồi."
Túc Lê nói xong quay sang nhìn Ly Huyền Thính. Cậu đã bàn với Ly Huyền Thính, thế giới này còn rất nhiều ếch ngồi đáy giếng.
"Bé bé ơi?" Ba Túc gọi: "Mau qua đây mặc thử bộ này, mama bảo mai con mặc cái này là đẹp."
-
Giai đoạn thứ hai của hội võ đạo chính thức bắt đầu.
Sáng sớm ba Túc đã dẫn cả nhà tới sân tổ chức. Giai đoạn hai không phải kiểu khép kín như giai đoạn một, nó được cử hành ở một không gian tạm thời mở ra cho hội võ đạo, rất rộng, có thể chứa hơn 10 nghìn tu sĩ cùng lúc, hầu hết tu sĩ tới núi Tùng Lâm đều đã vào trong không gian này. Trên đầu có tám cái trận pháp chiếu toàn diện tình hình thi đấu cũng như điểm của từng tu sĩ.
Giai đoạn thứ hai có tổng cộng 18 môn thi, mỗi ngày có 8 môn thi cùng lúc, tổng cộng 15 ngày. Tu sĩ nào may mắn thì có thể thi hai môn cách ngày, ai xui xẻo thì sẽ phải thi hết trong một ngày.
Ngoài tu sĩ tới tận hiện trường thì Dịch Đạo vẫn tiếp tục livestream cho tu sĩ trên cả nước xem, từ 4 góc quay chuyển thành 8 góc, thỏa mãn tất cả nhu cầu.
Ngày đầu tiên của giai đoạn thứ hai bắt đầu, dân mạng đều tập trung vào thi kiếm pháp. Không vì nguyên nhân nào khác, đây là nơi tụ tập nhiều tu sĩ nổi tiếng nhất trong tất cả các môn thi của ngày đầu. Thiếu niên Kiếm Tiên Tạ Hòa Phong thì khỏi cần nói rồi, ngoài ra còn có rất nhiều đệ tử danh môn đến từ các môn phái thuộc Kiếm Tông, cũng có các thiên tài đến từ các gia tộc lớn, người mạnh vô số. Tuy là thi cá nhân, nhưng so sánh với nhau là thấy rõ ưu nhược điểm của từng người.
[Ngày đầu tiên đã k*ch th*ch vậy sao?]
[Tôi phát hiện ban tổ chức cũng biết sắp xếp lắm nhé, lịch thi mấy hạt giống của các môn hot không trùng nhau đâu. Tôi mới xem lịch thi đấu, hôm nay tổ kiếm pháp hấp dẫn nhất, mai là phù pháp.]
[Kiếm tu đây rất thỏa mãn, tôi đã kẹt ở bình cảnh rất lâu, hi vọng lần này có thể ngộ đạo.]
[Ê ban nãy ống kính lia một phát hình như tôi nhìn thấy Túc Lê?!]
[Bà không nhìn nhầm đâu, tiểu tiên sinh c*̃ng ở tổ kiếm pháp. Mà do xếp hạng ở giai đoạn thứ nhất, cậu ấy sẽ phải đấu với các thiên tài kia.]
[Kiếm pháp?! Liệu có nổi không vậy? Tay chân thì bé xíu.]
"Bé bé ở đâu vậy, sao không thấy gì hết?" Ba Túc dẫn cả nhà tới khán đài náo nhiệt ngồi, ngửa đầu nhìn hình chiếu trên không trung. Hiện hình chiếu lớn nhất đang chiếu hiện trường của tổ kiếm pháp.
"Kia kìa, bên kia, ba thấy chưa, đứng bên trái cái tên thiếu niên Kiếm Tiên gì kìa." Túc Úc híp mắt tìm kiếm: "Sao bé Lê nhỏ thế, con tìm cả buổi mới thấy."
Ba Túc nghe thế lần theo, tìm được vị trí của con, không khỏi lo lắng: "Thi cái này không cho xếp hàng à? Người chen người thế này, lỡ xô đẩy giẫm lên bé con thì sao? Đây là hội võ đạo do Liên Minh Đạo Tu chủ trì mà ngay cả việc nhỏ này cũng không cân nhắc?"
Túc Úc chậc chậc: "Đúng thật, không giữ gìn được trật tự, kiểu gì tí cũng có đứa chen ngang."
Nói rồi còn hỏi: "Ban tổ chức có điện thoại để gọi khiếu nại không? Để con gọi phản ánh cho."
Túc Lê coi như là may mắn, lại cũng không may mắn lắm.
Bởi vì giai đoạn thứ nhất biểu hiện xuất sắc, cậu được xếp thi sớm, ngày đầu tiên đã đến lượt, mà còn là thi kiếm pháp. Cậu đứng giữa một dàn kiếm tu, không nhìn được phía trước có cái gì, thậm chí ánh sáng cũng hạn chế.
"Túc Lê." Một giọng nói vang lên, sau đó cậu được người ta kéo ra ngoài.
Nơi thi là một cái sân hình vuông tương đối rộng, được bao bọc bởi từng tầng trận pháp, bốn phía là bốn cầu thang để tuyển thủ ra vào. Tạ Hòa Phong dẫn cậu đi lên trước mấy bước, rời khỏi đám đông chen chúc, cùng cậu đi lên bậc thang: "Ở đây có thể thấy rõ hơn."
Kiếm pháp không hổ là môn tụ tập nhiều thiên tài nhất, chính giữa sân là hai vị giám khảo mặc áo bào sậm màu. Lúc này có vẻ như họ đang đối chiếu danh sách, mãi mà chưa bắt đầu gọi thí sinh.
"Sao cậu lại tới đây?" Tạ Hòa Phong nhìn Túc Lê, giờ anh không còn coi cậu như một đứa trẻ nữa, mà là một tu sĩ cạnh tranh ngang hàng với mình. Lúc ở trong sân thí luyện, anh từng thấy Túc Lê nói chuyện phù pháp với Lăng Đang, cứ tưởng cậu sẽ chọn phù pháp. Nhưng Túc Lê lại chọn kiếm pháp, khiến anh hết sức kinh ngạc, bởi vì anh chưa từng thấy cậu cầm kiếm.
Túc Lê nói: "Hứng thú nên tới thử."
Tạ Hòa Phong bật cười: "Đây không phải trò đùa đâu, kiếm tu đa phần là rất mạnh, cậu ở bên này sẽ khó lấy được xếp hạng cao, sơ sẩy còn sẽ kéo thấp xếp hạng của cậu bên trận pháp."
"Sao anh phải lo chuyện này? Nếu ta bị loại thì chẳng phải vòng kế tiếp anh bớt đi một đối thủ sao?" Túc Lê hơi ngạc nhiên nhìn Tạ Hòa Phong, không ngờ mới chung đụng có mấy ngày mà người này lại cố ý nói cho cậu nhiều như vậy.
Tạ Hòa Phong nói: "Cái này không liên quan gì tới cạnh tranh."
Túc Lê cười bảo: "Không sao, ta có học kiếm mà."
"Học kiếm? Mi học mấy năm?" Một kiếm tu ở bên cạnh nghe được Túc Lê và Tạ Hòa Phong nói chuyện phiếm, không hỏi nói: "Nhãi con, kiếm pháp không thích hợp với mi đâu."
Tu sĩ có thể võ đạo ít nhiều đều có chút kiêu ngạo, nhưng khi xếp hạng của giai đoạn thứ nhất được công bố, đội của Túc Lê cầm tới hai thẻ thí luyện, đè đầu bọn họ, tất nhiên họ sẽ có cảm giác phẫn nộ vì bị vả mặt rồi. Ai mà ngờ được cái đội ngũ dở dở ương ương bị tất cả khinh thường ban đầu lại đạt hạng nhất chứ, chẳng qua là lợi dụng trận pháp đi đường ngang ngõ tắt thôi, hỏi họ làm sao mà nhịn?
Không ngờ quanh đi quẩn lại, Túc Lê thế mà lại đăng kí thi kiếm pháp.
Trận pháp có thể để cho thằng oắt này cướp danh tiếng, nhưng giờ sang kiếm pháp mà nó cũng muốn kiếm một chân à?
Tạ Hòa Phong nhíu mày: "Nói năng tôn trọng nhau một chút."
Tu sĩ kia thấy thế, không dám xung đột với Tạ Hòa Phong, quay đầu bỏ đi.
Túc Lê quan sát tu sĩ quanh mình, sự kiêu ngạo tự phụ của đám kiếm tu Nhân tộc vẫn vậy. Năm đó cậu luận kiếm với bọn họ, cũng có kiếm tu nhạo báng yêu tu chỉ nên chơi móng vuốt của mình thôi, bắt chước con người cầm kiếm làm gì? Về sau kiếm bản mạng của người kia bị cậu đánh gãy, chật vật bỏ trốn. Không ngờ vạn năm trôi qua, loại tu sĩ như vậy vẫn tồn tại.
Tạ Hòa Phong: "Đừng để họ làm ảnh hưởng tới cậu."
Túc Lê: "À."
Tạ Hòa Phong không khỏi nhìn thêm mấy cái. Sao anh có cảm giác như Túc Lê đã tính trước được mọi thứ vậy nhỉ, như kiểu cậu ta hoàn toàn không coi chuyện thi kiếm pháp ra gì.
[Đông thật đấy.]
[Tôi thấy Túc Lê đứng chung với Tạ Hòa Phong, chẳng lẽ cậu nhóc đang thỉnh kinh với hắn?]
[Thật lòng mà nói thì Túc Lê qua trận pháp thi còn có cái hay để xem, chứ kiếm pháp tôi chẳng thấy có gì đáng xem hết, kiếm tu nổi tiếng đâu có ít.]
[Anh họ tôi học trận pháp này, ổng bảo là chưa từng nghe nói Túc Lê biết kiếm pháp, nếu thằng bé đó biết thật thì cũng không thể là hạng vô danh được đúng không?]
[Chuyện này... Tôi hơi lo là bé bé không vào vòng trong được.]
"Túc Lê? Túc Lê có ở đây không?"
Trong sân, nhân viên dùng trận khuếch đại, âm thanh vang vọng khắp trường thi. Nghe được cái tên như sấm bên tai, rất nhiều tu sĩ quay lại nhìn đứa nhỏ đang đứng cùng Tạ Hòa Phong trên bậc thang.
Mà cậu bé kia nghe thấy người ta gọi tên mình thì nhìn vào trong sân, nhẹ nhàng nhảy xuống, thoáng cái đã tới trước mặt giám khảo.
Trương Thủ Không nhìn đứa bé đáp xuống trước mặt, nghĩ tới tin sư đệ gửi về những năm qua sau khi định cư ở núi Tức Linh. Hắn nói là đã phát hiện một đứa trẻ có thiên phú cực tốt, không thua bất cứ đệ tử nào trong Kiếm Tông, cái này khiến ông rất tò mò. Trước khi tới hội võ đạo, ông còn nhận được thư của sư đệ, vốn là định đợi kết thúc sẽ đi xem thằng bé, không ngờ Túc Lê lại đăng kí thi kiếm pháp.
"Túc Lê?" Trương Thủ Không nghiêm mặt: "Thi lí thuyết kiếm pháp gồm hai phần, một là kiếm pháp cơ bản, hai là nguồn gốc của các chiêu kiếm, có câu hỏi gì không?"
Phần nguồn gốc sẽ do giám khảo đặt câu hỏi, tu sĩ phải trả lời ngay tại chỗ. Còn kiếm pháp cơ bản sẽ là kiểm tra xem tu sĩ có thể vận dụng nó tới đâu để đối phó với công kích.
[Ơ?]
[Kiếm pháp cơ bản và nguồn gốc các chiêu kiếm, ờmmmmmm thằng nhỏ này có biết lịch sử kiếm pháp không?]
[Tôi tò mò lắm nhé, nó còn nhỏ như vậy, kiếm pháp cơ bản đã nắm hết chưa?]
[Rõ là chưa rồi, lại còn thi đầu tiên, mở màn cũng hài hước thật.]
"Không." Túc Lê nhìn Trương Thủ Không: "Kiểm tra như thế nào?"
Trương Thủ Không giải thích: "Trước hết sẽ kiểm tra cơ sở. Cậu có thể chọn bất kì tu sĩ nào ở đây, cũng có thể chọn ta làm đối thủ tiến hành kiểm tra nền tảng. Cậu chỉ được phép dùng 81 chiêu kiếm cơ bản ghi trong để đối phó đòn tấn công, hai bên không được làm đối thủ trọng thương, giới hạn trong 10 chiêu. Không quan trọng thắng thua, ta sẽ chỉ đánh giá kiếm pháp cơ bản của cậu."
[Oa, còn được chọn đối thủ nữa.]
[Ai dám chọn môn chủ chứ.]
[Chắc là sẽ chọn Tạ Hòa Phong?]
Túc Lê nhìn quanh, ánh mắt rơi vào tu sĩ đứng đầu hàng, mà gã còn nhìn cậu đầy khiêu khích.
Túc Lê bèn giơ tay chỉ vào gã: "Vậy anh ta đi."
Tạ Hòa Phong đang đứng ở bậc thang sửng sốt, vì người Túc Lê gọi là tên tu sĩ ban nãy khiêu khích cậu.
Tu sĩ kia cười khẩy: "Ta? Mi chắc chưa?"
Túc Lê cười đáp lại: "Chắc."
Cùng lúc đó, trên khán đài bên ngoài, ba Túc và Túc Úc mỗi người cầm một đầu băng rôn, trải rộng ra.
Ly Huyền Thính và Trần Kinh Hạc cũng bị bắt cầm bảng cổ vũ ngồi dưới băng rôn, tất cả người xung quanh đều nhìn họ như nhìn một đám dị hợm.
"Đây." Ly Huyền Thính lặng lẽ đưa cho Trần Kinh Hạc một cái khẩu trang.
Trần Kinh Hạc quay sang, thấy Ly Huyền Thính chẳng biết từ khi nào đã đội cái mũ lưỡi trai mà Phượng Hoàng đại nhân hay đội, che quá nửa mặt: "... Cậu đúng là chu đáo."
Mà Túc Minh cầm một cái loa, dồn hết sức hét vào: "Anh hai!"
"Cố lên!"
💬 Bình luận chương