Chương 71
Chương 72
Sau khi rối rắm ba giây, Nguyễn Yên cuối cùng cũng ngoan ngoãn nằm xuống.
Nghĩ lại mà xem, anh đã nhìn thấy cũng đã chạm qua, dường như cô không nên thẹn thùng như thế.
Nguyễn Yên ngượng ngùng nhắm đôi mắt lại, lắng nghe một chút âm thanh sột soạt xé mở bao bì, một lúc sau, cảm giác lạnh như băng bao phủ lên, truyền đến một trận lạnh lẽo.
Trong tầm nhìn của người đàn ông, có một chút miệng vết thương hơi bị xé rách, động tác của anh rất nhẹ nhàng.
Đúng là anh sai.
“Lần sau anh nhất định sẽ nhẹ một chút.”
Nghe thấy ngữ điệu đau lòng của anh, cô quay đầu đi rồi hừ một tiếng.
Lần sau nhất định sẽ không bao giờ có thể tin được nữa.
Sau khi bôi thuốc xong, anh giúp cô kéo váy lên, sau đó lại gần ôm cô gái kiêu ngạo lên rồi nhẹ giọng dỗ dành: “Vẫn còn giận sao, ừm?” Cô cố ý bĩu môi rồi nhẹ giọng hỏi: “Lần sau em nói dừng lại, anh có thể dừng lại sao?”
Người đàn ông nhướng mày: “Em thường xuyên kêu ngừng lại trong khi đang làm lượt đầu tiên.”
“……”
“Anh phải làm sao bây giờ?”
Nguyễn Yên sờ sờ lên mũi: “Em nói chính là khi thật sự kêu dừng lại.”
“Ồ?” Anh bật cười: “Vậy lúc trước khi em kêu ngừng lại là khẩu thị tâm phi* sao? Thật ra vẫn còn muốn để cho anh tiếp tục?”
*Có ý nghĩa là miệng nói một đằng nhưng trong lòng lại nghĩ một nẻo, miệng và tâm hoàn toàn trái ngược nhau.
“……”
Sao cô lại cảm thấy bản thân như đang bị tính kế thế này!
Cô ngồi thẳng người dậy, nghiêm túc nói: “Chu Mạnh Ngôn, tối hôm qua anh như vậy xem như đã hẹn trước vào tuần sau... tất cả các số lần.”
Chu Mạnh Ngôn: ?
Cô hiện tại xem như là Chu phu nhân chính thức, cô có thể có quyền lãnh đạo tuyệt đối ở phương diện này!
Anh mỉm cười: “Tối hôm qua chỉ là bù lại cho số lần của tuần trước thôi.”
“Chuyện của tuần sau thì sẽ nói sau.”
Nguyễn Yên ấm ức: “Loại chuyện như vậy em có thể quyết định được không?”
Chu Mạnh Ngôn giữ lấy cái ót của cô rồi xoa xoa: “Tất cả mọi chuyện đều do em quyết định, ngoại trừ ở trên giường.”
“……” Độc tài, thật sự là độc tài mà!
Nhìn thấy dáng vẻ tức giận của cô, ý cười nơi đáy mắt của anh càng sâu hơn: “Sau này em còn có thêm can đảm để uống rượu hay không?”
“…… Không uống nữa.”
Sau này không bao giờ tự tìm đường chết như vậy nữa.
Người đàn ông nhớ lại dư vị dáng vẻ chủ động tối hôm qua của cô: “Uống nhiều một chút, khá tốt.”
Nguyễn Yên không muốn để ý đến anh, cô tức giận xốc chăn bước xuống giường, một lúc sau cô đứng ở trước bồn rửa mặt để đánh răng, ở trong gương cô nhìn thấy người đàn ông đi đến phía sau lưng cô.
Cô súc miệng, cảm thấy cơ thể mình bị ôm lấy, người đàn ông ôm lấy cô từ sau lưng.
Anh cúi người xuống, đối diện với tầm mắt của cô, Nguyễn Yên súc miệng xong thì quay sang nhìn thấy anh, sau đó đột nhiên hôn lên gương mặt anh.
Trên gương mặt của anh ngay lập tức dính lên bọt kem đánh răng từ khóe miệng của cô.
Nguyễn Yên cười ranh mãnh.
Sau khi rửa mặt xong, cô xoay người, Chu Mạnh Ngôn nắm lấy cằm của cô rồi nhẹ nhàng nâng lên sau đó anh lập tức hôn xuống.
Triền miên và dịu dàng.
Sau khi kết thúc một nụ hôn, Nguyễn Yên quấn lấy tay của anh, che giấu sự vui mừng nơi đáy mắt, tay của anh vừa cử động, đan mười ngón tay vào nhau với cô.
Nguyễn Yên được anh dắt đi ra ngoài, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm xúc ——
Cô của hiện tại, là Chu phu nhân chân chính của anh.
Từ đây sớm sớm chiều chiều, đều cùng anh vượt qua.
Dùng xong bữa sáng, Nguyễn Yên bị Chu Mạnh Ngôn đưa đến ban công, người đàn ông nói muốn nói với cô một chuyện.
Cô ngồi ở trên ghế xích đu, bị anh ôm lấy: “Có chuyện gì thế ạ?”
Anh nhìn về phía trước:
“Anh bị loại chức vị tổng giám đốc ở Âu Lạp rồi.”
Nguyễn Yên ngẩn ra rồi nhăn mày lại: “Có ý gì thế? Chức vị bị loại?! Đây là chuyện từ khi nào?”
“Mới tuần trước.”
“Bác của em làm sao?”
“Sau cuộc họp hội đồng quản trị, được quyết định bằng cách bỏ phiếu.”
Sau khi Chu Mạnh Ngôn nói với cô đại khái về những chuyện đã xảy ra xong, Nguyễn Yên nhíu mày: “Em có thể giúp được gì hay không? Trong tay em tốt hay xấu gì cũng có tám phần trăm cổ phần...”
Anh không nhịn được mà bật cười: “Yên nhi, dáng vẻ của em vô cùng giống sau khi gả chồng thì khuỷu tay quẹo ra ngoài*.”
*Nôm na là gả chồng theo chồng, thiên vị nhà chồng hơn.
“Em nói nghiêm túc.”
Anh xoa đỉnh đầu của cô: “Không sao đâu, anh cố ý bị cách chức theo ý bác của em.”
“Cố ý ạ?”
“Ừm.”
……
Nguyễn Yên nghe xong kế hoạch theo như lời nói của anh, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn: “Kế hoạch sau lưng ông ấy thế mà lại là vì chuyện này sao?”
“Đây chỉ là suy đoán ban đầu của anh thôi, phải xem —— tiếp theo ông ta có nguyện ý cắn câu hay không.”
Nếu suy đoán của anh là sự thật, vậy thì anh sẽ vì Nguyễn Ô Trình mà thiết kế thiên la địa võng*.
*Lưới giăng khắp nơi, không thể nào thoát được. Thế trận thiên la địa võng, chạy đâu cho thoát.
Chu Mạnh Ngôn quay đầu nhìn cô rồi nói:
“Yên nhi, anh giúp em đoạt lại Âu Lạp nhé?”
Những gì Chu Mạnh Ngôn đã nói ngày hôm đó như một tảng đá trong lòng Nguyễn Yên.
Vốn dĩ Chu Mạnh Ngôn rót vốn vào Âu Lạp là vì ích lợi của bản thân, nhưng tất cả những gì anh đang làm hiện tại chính là bởi vì Nguyễn Yên.
Chỉ là chuyện của công ty cũng không phải là nhất thời, trước mắt cũng không thể giải quyết nhanh như vậy, chỉ có thể tiếp tục giao cho Chu Mạnh Ngôn xử lý, cô nói dù bất luận như thế nào đi nữa cũng đều sẽ tin tưởng anh.
Vài ngày sau đoàn phim [Tĩnh Hồ] sẽ tổ chức tiệc mừng, vào buổi chiều tối Nguyễn Yên mua sắm xong rồi ra khỏi trung tâm thương mại Thiên Lợi Vân Từ, xe của Chu Mạnh Ngôn vừa lúc tới cửa, Nguyễn Yên lên xe.
Chu Mạnh Ngôn cũng có một buổi tiệc xã giao vào tối nay, khi anh biết bữa tiệc mừng mà Nguyễn Yên muốn đi cùng với nơi anh muốn đi cách nhau không xa, anh vừa ra khỏi công ty thì đã trực tiếp đến đón cô.
Trên đường đi, anh nhìn mấy cái túi trên tay cô: “Sao hôm nay em lại mua ít đồ như thế?”
“Vì…… Tiết kiệm tiền ạ.”
“Tiết kiệm tiền?” Chu Mạnh Ngôn nhướng đuôi lông mày lên: “Có ý định muốn tiết kiệm để chăm lo gia đình sao?”
Nguyễn Yên mỉm cười: “Mẹ hiền vợ đảm đó.”
Anh duỗi tay xoa xoa đầu của cô, khẽ nói: “Không cần thiết, khi nào mà em cần phải tiết kiệm sau khi kết hôn với anh hả?”
Nguyễn Yên mỉm cười: “Trêu anh đó, chỉ là vốn dĩ hôm nay hẹn Chi Chi, nhưng cô ấy tạm thời cho em leo cây, em đi mua sắm một mình cũng chẳng thú vị cho lắm nên em mới mua một ít đồ.”
“Sau này em có thể gọi anh.”
“Gọi anh làm gì? Cùng em đi mua sắm sao?”
Anh nhìn biểu tình của cô: “Sao hả, ghét như vậy hay sao?”
Nguyễn Yên lập tức lắc đầu: “Em sợ anh bận.” Thật ra là đi mua sắm thì tất nhiên phải đi cùng với chị em tốt rồi!
Anh khẽ cười nhưng cũng không nói câu nào, cuối cùng cũng đến khách sạn tổ chức tiệc mừng, người đàn ông dặn dò cô sau khi kết thúc thì gọi điện thoại cho anh, Nguyễn Yên đồng ý.
Sau đó chiếc Rolls Royce tiếp tục lái xe đến hội sở Thuỷ Thiên Nhất Phương.
Khi đã đến nơi, Chu Mạnh Ngôn xuống xe rồi đi vào phòng bao, vài người đã đến ở bên trong lập tức đứng dậy chào đón với gương mặt tươi cười: “Chu tổng đến rồi.”
Hôm nay ăn cơm cùng với Chu Mạnh Ngôn là giám đốc của một công ty hành lý khác ở Lâm Thành, Thiệu Hoằng Tân, năm nay đã gần năm mươi tuổi, bụng bia đúng chuẩn Địa Trung Hải.
Thiệu Hoằng Tân chỉ vào vài người bên cạnh và giới thiệu với Chu Mạnh Ngôn người trẻ nhất trong số bọn họ: “Đây là giám đốc sáng tạo mới nhậm chức của công ty chúng tôi, Triệu Cẩn, rất trẻ, mới hai mươi sáu tuổi.”
Người phụ nữ mặc váy dài sọc đen giản dị, dáng người chuẩn và trang điểm tinh tế, khi nhìn Chu Mạnh Ngôn, phát hiện ra người đàn ông trông tuấn lãng và kín đáo hơn so với ảnh trên mạng, sắc mặt mang theo ngưỡng mộ không tự chủ được: “Xin chào Chu tổng.”
Tay của Chu Mạnh Ngôn vẫn đặt ở trong túi quần, chỉ là đáp lại một tiếng, cũng không có ý định muốn bắt tay.
Mấy người ngồi xuống, Triệu Cẩn ngồi xéo đối diện với Chu Mạnh Ngôn, ánh mắt thường thường dừng ở trên người anh, Thiệu Hoằng Tân nhìn cô ta, bỗng nhiên nói: “Tôi nhớ rõ tiểu Triệu cô tốt nghiệp ở đại học F có đúng không?”
“Đúng vậy.” Ánh mắt của cô ta nhìn lướt về phía Chu Mạnh Ngôn: “Tôi là hệ tài chính, tôi nhớ rõ khoảng thời gian trước Chu tổng còn đến trường học cũ của tôi để diễn thuyết, ngày hôm đó tôi vừa lúc về trường, tôi đã nhìn thấy Chu tổng.”
Thiệu Hoằng Tân: “Ôi, trùng hợp như vậy.”
Chu Mạnh Ngôn đặt chén trà xuống, tùy ý hỏi: “Cô Trọng là hệ tài chính sao?”
Triệu Cẩn thấy anh chủ động hỏi nên vội vàng trả lời: “Đúng vậy, tôi là hệ tài chính, tôi cũng đã học một khóa quản trị kinh doanh khi còn học đại học...”
Nhưng mà người đàn ông chỉ là vừa lúc nghe được cùng trường học chuyên ngành với Nguyễn Yên nên mới hỏi nhiều một câu, Triệu Cẩn tiếp tục nói, anh chỉ xem như là gió thoảng qua tai, cuối cùng cũng không lên tiếng, vẫn là do Triệu Hoằng Tân tiếp lời nói.
Triệu Cẩn thấy thái độ lãnh đạm của người đàn ông cũng không cảm thấy kỳ lạ, rốt cuộc thì người ở địa vị cao như thế, nếu là không có chút kiêu ngạo, ngược lại còn cảm thấy kỳ lạ.
Chỉ là hôm nay đến đây, có thể ngồi cùng một bàn và ăn chung một bữa cơm với Chu Mạnh Ngôn mà nói ra thì đó là một việc cực kỳ có mặt mũi.
Sau khi các món ăn đã được chuẩn bị xong, Thiệu Hoằng Tân nâng ly rượu lên, mang theo vài người đến mời Chu Mạnh Ngôn một ly, một lúc sau, Triệu Cẩn đứng dậy rồi đi đến bên cạnh Chu Mạnh Ngôn, khẽ lắc eo và mông, cô ta tươi cười mang theo vẻ quyến rũ: “Chu tổng, tôi mời anh một ly nhé.”
Màn đêm càng ngày càng dày đặc, trải qua ba vòng rượu ăn mừng, mọi người đều uống vô cùng vui vẻ thoải mái.
Sau khi kết thúc, một nhóm người đi ra ngoài, có người ồn ào và nói muốn đi ca hát, mọi người đang có rất nhiều hứng thú, Nguyễn Yên ở một bên gửi tin nhắn cho Chu Mạnh Ngôn, có người lại gần mời cô nhưng cô từ chối: “Không được, tôi còn có chút việc nên đi trước đây.”
Sau khi chào tạm biệt mọi người, cô bước tới cửa khách sạn thì nhận được tin nhắn của Chu Mạnh Ngôn: [Bên anh sắp kết thúc rồi, nếu không em đến đây tìm anh nhé? Hay là anh sẽ để tài xế đưa em về nhà trước.]
Nguyễn Yên: [Để em tới tìm anh, anh đang ở đâu?]
Anh gửi địa chỉ: [Đến rồi thì nói với anh.]
Nguyễn Yên biết nơi đó, đi về phía bên kia, vừa lúc tiêu thực.
Sau khi đến hội sở Thuỷ Thiên Nhất Phương, Nguyễn Yên bước vào bên trong, cô đang gửi tin nhắn cho Chu Mạnh Ngôn thì đột nhiên một giọng nữ vang lên bên cạnh: “Nguyễn Yên?”
Nguyễn Yên quay đầu lại, bóng dáng của Triệu Cẩn đang đi về phía cô.
Nguyễn Yên không nghĩ đến sẽ gặp được đàn chị này ở đây.
Khi người đối diện đi đến trước mặt, cô khóa màn hình điện thoại, khẽ cong môi: “Đàn chị Triệu.”
Triệu Cẩn quét ánh mắt qua người cô một phen thì có chút kinh ngạc: “Hóa ra thật sự là em sao, đã lâu rồi không gặp. Chị nhớ rõ khoảng thời gian trước có nghe bạn học cùng lớp của bọn em nói là em đã tạm nghỉ học?”
“Vâng.”
Triệu Cẩn tỏ vẻ kinh ngạc: “Đúng rồi, chị nghe nói em không phải là bị mù hay sao?”
“Hiện tại lành lại rồi.”
Triệu Cẩn sửng sốt rồi mỉm cười: “Vậy là tốt rồi, chị còn tưởng rằng em sẽ bị mù vĩnh viễn chứ.”
Nguyễn Yên nghe ra giọng điệu chế giễu và quanh co lòng vòng trong lời nói vẫn như trước đây của Triệu Cẩn thì nhớ lại năm đó khi vẫn còn ở trong hội sinh viên của trường, Triệu Cẩn là đàn chị hơn cô hai lớp và cũng là phó hội trưởng lúc ấy của Nguyễn Yên.
Từ khi Nguyễn Yên vừa mới vào, Triệu Cẩn vẫn luôn rất nhiều cách ngầm không thích cô, khi đến kỳ thực tập, nhiệm vụ của cô là nặng nhất, làm tốt sẽ không được khen ngợi, làm việc kém thì sẽ bị đủ loại trách mắng và mỉa mai.
Nguyễn Yên vừa mới bắt đầu còn buồn bực tại sao Triệu Cẩn lại có địch ý lớn như vậy với cô, mỗi lần muốn nói ra lẽ nhưng đối phương vĩnh viễn một dáng vẻ: “Em đang nói cái gì thế, chị vô tội lắm”, về sau Nguyễn Yên biết được hóa ra hội trưởng thích cô, mà Triệu Cẩn thì thích hội trưởng.
Nguyễn Yên cũng rất phục, tại sao cốt truyện cẩu huyết vừa nát vừa th ô tục này lại xuất hiện ở trong cuộc đời cô.
Về sau cô từ chối sự theo đuổi của hội trưởng, Triệu Cẩn mới không còn quá mức đối với cô như vậy nữa nhưng Triệu Cẩn vẫn rất không thích Nguyễn Yên bởi vì các phương diện của Nguyễn Yên đều quá xuất sắc, bất luận là thành tích, vẻ bề ngoài hay vẫn là đường tình duyên.
Ghen ghét sai khiến.
Nguyễn Yên nghe thấy như vậy thì nhìn cô ta: “Ngược lại cũng không đến mức, đàn chị Triệu không cần phải tiếc nuối như vậy.”
“……” Sắc mặt của Triệu Cẩn cứng đờ.
Nguyễn Yên: “Chỉ đùa một chút thôi.”
Triệu Cẩn cong khóe miệng lên: “Chị không nghĩ đến em đã xảy ra chuyện nghiêm trọng như thế, rất đáng tiếc, tốt nghiệp chậm một năm, cũng rất ảnh hưởng đến việc thi lên thạc sĩ, hai tuần trước chị nhìn thấy em đăng lên vòng bạn bè, em đang đi diễn biểu kịch nói sao?”
“Vâng.”
“Không nghĩ đến em còn cảm thấy hứng thú với chuyện này, nhưng sao chị lại không nhìn thấy tên của em ở trong dàn diễn viên chính thế?”
“Em chỉ là một vai phụ nhỏ mà thôi.”
“Vai phụ nhỏ?” Bị bắt tạm nghỉ học một năm, bây giờ thế mà lại chạy đi diễn vai nhân vật quần chúng, Triệu Cẩn đau lòng hỏi: “Em thiếu tiền như vậy hay sao?”
Nguyễn Yên mỉm cười: “Không có cách nào, chỉ vì cuộc sống mà thôi.”
Triệu Cẩn nhìn thấy Nguyễn Yên sống không được dễ chịu cho lắm thì an tâm và thoải mái cười: “Hôm nay chị còn đến nơi này có tiệc xã giao đấy.”
“Như vậy……”
“Chị hiện là giám đốc bộ phận sáng tạo của tập đoàn Dương Tư, hôm nay đến đây để thảo luận về việc hợp tác.”
“Giám đốc bộ phận sáng tạo, lợi hại như vậy sao?”
“Lúc ấy khi chị vừa mới tốt nghiệp thì trực tiếp được tập đoàn Dương Tư tuyển dụng, làm được một thời gian thì thăng chức.” Triệu Cẩn vén mái tóc dài rồi khẽ nhếch cằm lên: “Em biết Phạn Mộ Ni không? Gần đây công ty của bọn chị có một hạng mục cần phải hợp tác với bọn họ.”
Nguyễn Yên mới vừa gửi tin nhắn xong cho Chu Mạnh Ngôn, nghe thấy như thế thì sửng sốt ngẩng đầu lên: “Phạn Mộ Ni?”
“Đúng vậy, dự án của lần hợp tác này rất quan trọng, tổng giám đốc của bọn họ tự mình đến đây để đàm phán, hơn nữa lúc trước anh ấy đã từng đến đại học F để diễn thuyết, chị đã gặp anh ấy.”
Nguyễn Yên chớp chớp đôi mắt: “Đàn chị có quen biết với anh ấy hay sao?”
“Lúc trước bọn chị đã nói với nhau hai câu, tổng giám đốc của Phạn Mộ Ni còn nói rất ngưỡng mộ chị, còn nói đùa muốn đào chị đến công ty của bọn họ đấy.”
Triệu Cẩn nghĩ Nguyễn Yên cũng không có khả năng biết được nên khoác lác mà không hề có gánh nặng nào.
Nguyễn Yên cũng nói theo: “Đàn chị cũng quá lợi hại, hy vọng sau khi em tốt nghiệp cũng có thể được như thế.”
“Em tốt nghiệp lập tức muốn vào Phạn Mộ Ni là không có khả năng.” Triệu Cẩn cười cười: “Phạn Mộ Ni thông báo tuyển dụng nhân viên yêu cầu bằng cấp rất cao, chính là thạc sĩ cũng đều rất khó để xin vào.”
Gương mặt của Nguyễn Yên lộ ra vẻ tiếc nuối: “Vậy thì đáng tiếc quá.”
“Em trước tiên vẫn nên tốt nghiệp đi đã, đúng rồi, chị quên hỏi em, sao em lại đến đây?”
Nguyễn Yên nở nụ cười nhàn nhạt:
“Em đang đợi chồng của em.”
“Chồng của em?” Triệu Cẩn ngây người: “Em đã kết hôn?”
“Vâng.” Ánh mắt của Nguyễn Yên lướt qua Triệu Cẩn, nhìn thấy người đàn ông đang đi về phía hành lang dài đằng trước: “Anh ấy đến rồi.”
Triệu Cẩn quay đầu lại thì nhìn thấy Chu Mạnh Ngôn trong bộ Âu phục và giày da đang đi về phía các cô.
Cho đến khi đi đến trước mặt, Triệu Cẩn đang nghi hoặc thì nghe thấy Nguyễn Yên mỉm cười: “Mạnh Ngôn ——”
Chu Mạnh Ngôn đáp lời sau đó đi đến bên cạnh Nguyễn Yên rồi ôm lấy cô, dịu dàng lên tiếng: “Nếu không thì vào trong ngồi với anh một chút nhé?”
Triệu Cẩn: ??!
💬 Bình luận chương