Nghê Lam mặc kệ bên đó, cô chuyển về giao diện lập trình code, thuận tiện ngẩng đầu lên nhìn Lý Mộc và Từ Hồi. Lần này cô nhìn thấy vẻ mặt của bọn họ.
“Hai người hồi hộp?” Nghê Lam hỏi.
“Không có.”
“Không hề có.”
Nghê Lam khẽ gật đầu, mở nhạc: “Nghe chút nhạc cho thêm can đảm đi, chút nữa có lẽ chính nghĩa sẽ cần các anh.”
Lý Mộc: “…”
Từ Hồi: “…”
Chỉ một lúc sau nhạc vang lên, phát ra chính là bài ‘Mission Impossible.’
Lý Mộc: “…”
Từ Hồi: “…”
Trời mùa đông nhanh tối, màn đêm đã buông xuống, trong tiếng nhạc, tay lái của Từ Hồi mướt hơn, lúc này có cảm giác con mẹ nó k*ch th*ch.
Trong tiếng nhạc ‘Mission Impossible’ tẩy não liên tục, chân đạp ga của Từ Hồi nhanh hơn chút, nhóm của bọn họ đến bệnh trước. Không cần Nghê Lam nói, thói quen nghề nghiệp cũng làm Từ Hồi rất tự giác đậu xe ở một chỗ tương đối kín lại có vị trí quan sát tốt.
Nghê Lam không có dự định xuống xe, cô vẫn còn gõ bàn phím. Từ Hồi và Lý Mộc ngồi chờ cô.
Nghê Lam bỗng nhiễn nói: “Phòng bệnh của Quan Phàn ở lầu 10, bây giờ là giờ cao điểm thăm bệnh, cũng là giờ tan tầm của bác sĩ, y tá giao ban. Nếu như muốn xuống tay với Quan Phàn, hung thủ ra tay lúc này là thích hợp nhất, những người kia là vật che chắn tốt. Sau khi lên lầu tìm cơ hội ngụy trang thành bác sĩ, y tá hoặc hộ lý, đi vào tiêm cho Quan Phàn một mũi, Quan Phàn không thể kêu gì, rất thuận tiện.”
Từ Hồi và Lý Mộc không có lời nào để nói, bọn họ vì để chụp được hình của minh tinh trên giường bệnh, chứng minh minh tinh nhập viện khám thai, chụp hình các cặp đôi minh tinh vào bệnh viện kiểm tra, đã đóng qua vai bệnh nhân, người thân, cũng đúng thật là đóng qua vai hộ lý.
Nghê Lam liếc mắt nhìn bọn họ, nói: “Đừng lo lắng, không có ý định cho các anh đóng vai lên chụp hung thủ đâu.”
Lý Mộc và Từ Hồi đều thở phào.
Nghê Lam tiếp tục nói: “Ngoài cửa phòng Quan Phàn có cảnh sát gác, cho nên phiền phức của hung thủ chính là hai vị cảnh sát này, bất kể hắn dùng thủ đoạn nào để giết Quan Phàn, hắn đều phải nhanh chóng rút lui. Đông đúc như vậy, với tốc độ cực kỳ chậm của thang máy, đó không phải là lựa chọn rút lui của hắn. Chắc là hắn sẽ chạy theo thang thoát hiểm mặt sau tòa nhà. Nếu như lúc ra tay bị phát hiện, gây ra hỗn loạn, bệnh viện rất nhanh sẽ bị phong tỏa, nếu như tôi là hắn, tôi sẽ chạy lên lầu 12, từ hành lang ngắm cảnh chạy ra tòa nhà khám bệnh, lại từ cầu thang thoát hiểm phía sau dãy nhà khám bệnh chạy trốn.”
Nghê Lam nói, xoay màn hình máy tính cho Lý Mộc và Từ Hồi xem. Cô chỉ chỉ vào vị trí bản đồ bệnh viện: “Vì vậy có khả năng hắn sẽ đi vào bệnh viện từ hướng Đông, từ cửa chính đi vào tòa nhà, lại đi ra từ phía sau tòa nhà. Cân nhắc thêm đường giao thông, đường bênh hông cửa Tây Nam không kẹt xe, xe của hắn có thể dừng ở ven đường bên cửa Tây Nam.”
“Sau đó thì sao?” Từ Hồi hỏi.
Nghê Lam đột nhiên móc ra hai cái hộp vuông màu đen: “Đây là máy nghe trộm, không biết anh Lý Mộc có thể tìm ra chiếc xe nhân viên nào khả khi ở cạnh cửa Tây Nam, xác định một chút rồi dán máy nghe trộm dưới gầm xe.”
“Máy nghê trộm dán dưới gầm xe thì có tác dụng gì?” Từ Hồi ngốc nghếch hỏi, “Không phải nên thả luôn trong xe à?”
Từ Hồi bị Lý Mộc vỗ đầu một cái. Từ Hồi ngậm miệng lại.
Nếu có thể thả trong xe thì gắn xuống gầm làm gì.
“Cô muốn biến máy nghe trộm thành máy thật sự xảy ra chuyện, chúng ta có hai xe làm hậu viện.”
Từ Hồi bị điểm tên giật mình một cái, đây là chó săn trưng dụng xe cảnh sát hành động sao?
“Sao cô lại kéo bọn họ vào rồi?”
“Nếu không thì sao? Tôi hi vọng đồng đội của tôi là đội đặc chiến chống kh*ng b*, nhưng hiện tại không phải không có điều kiện này ư.”
Âu Dương Duệ không muốn tốn thời gian tranh luận thêm, anh báo chỗ anh đậu xe và số xe, sau đó anh đi lên lầu.
“Thang máy đông quá rồi, không thể lên, tôi đi thang bộ.” Âu Dương Duệ nói, “Trâu Úy đang xử lý thủ tục, cũng sẽ nhanh chóng qua đây. Đêm nay chúng tôi sẽ làm thủ tục xuất viện cho Quan Phàn, chuyển cô ấy sang chỗ khác an toàn trước đã.”
Lý Mộc và Từ Hồi liếc nhau, hi vọng chỉ cần xuất viện là được, đừng xảy ra chuyện gì khác.
“Giờ tôi đã vào kênh nghe trộm trong phòng bệnh của Quan Phàn rồi, tạm thời tôi không nghe thấy tiếng động gì.”
“Tôi vừa liên lạc với đồng nghiệp trực ban, bọn họ nói không có việc gì.”
“Ừm, không có việc gì thì tốt rồi.” Nghê Lam nói xong, liền nói Từ Hồi đi lấy xe của Âu Dương Duệ, đừng tắt máy, đậu ở bên đường chờ tin là được. Sau đó cô nói với Lý Mộc: “Anh Lý Mộc, xe này của chúng ta lái đến bên hông cửa Tây Nam đi.”
Từ Hồi liếc mắt nhìn Lý Mộc, xuống xe.
Anh vừa xuống xe, bỗng nhiên hô lên hoảng hốt: “Mất điện rồi.”
Nghê Lam và Lý Mộc đồng thời đưa đầu ra nhìn về phía tòa nhà, bên ngoài đã có tiếng thét chói tai, tòa nhà nằm viện đen kịt một mảng.
Nghê Lam: “…”
💬 Bình luận chương