Trong này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Âu Dương Duệ làm ăn kiểu gì, còn cục trưởng Viên kia nữa, không phải ông ta có thể giúp Nghê Lam làm chứng sao?
Lam Diệu Dương bất an trong lòng, anh không biết xảy ra chuyện gì, anh không biết hiện tại tình cảnh thế này có thể giúp Nghê Lam như thế nào.
Đột nhiên, cửa nhà đối diện bị người mở ra từ bên trong.
Lam Diệu Dương giật mình suýt nữa nhảy dựng lên.
Một người phụ nữ trung niên tầm 50 tuổi đứng sau cửa, nhìn một lượt người trong hành lang, hỏi: “Các anh là ai? Có chuyện gì sao?”
Lam Diệu Dương cố gắng trấn tĩnh, nhưng nhịp tim anh đập rất nhanh.
Anh nhận ra người phụ nữ này.
Cô lao công trong phòng gym, Giang Húc Hồng.
Lúc này tóc bà cuộn lại, mặc áo len hở cổ màu kaki, quần dài ống thẳng rộng màu đen, trên chân đi đôi dép bông vải, kiểu ăn mặc trong nhà, thẩm mỹ quần áo cũng không tệ lắm, hoàn toàn nhìn không ra là nhân viên lao công.
Đầu óc Lam Diệu Dương hỗn loạn một mảnh, xảy ra chuyện gì, người kia là ai?
Tăng Vĩnh Ngôn nói: “Chào dì, chúng tôi là cảnh sát đang điều tra vụ án, dì có ấn tượng gì với hàng xóm đối diện không?”
“Trước đây có gặp qua cô ấy. Sau này mới biết cô ấy muốn làm minh tinh.” Giang Húc Hồng nói: “Sao vậy?”
“Trước kia cô ấy thế nào?”
“Cảm giác là một cô gái rất đơn thuần nhiệt tình. Nhưng tôi không thường ở đây, tiếp xúc với hàng xóm không nhiều.” Bà nhìn thấy chiếc chìa khóa trên tay Tăng Vĩnh Ngôn, lại nói: “Các anh cầm chìa khóa dự phòng của tôi?”
Tăng Vĩnh Ngôn giơ tay lên: “Chìa khóa nhà dì sao?”
Lam Diệu Dương vội vàng cướp lời: “Ở đằng sau đèn tường hành lang.”
Giang Húc Hồng bước tới lấy chìa khóa, ở trước mặt mọi người tra chìa khóa vào ổ, vặn vài lần, chứng minh đúng là chìa khóa nhà bà. Sau đó bà bỏ chìa khóa vào trong túi của mình, hỏi lại: “Còn chuyện gì nữa không?”
Tăng Vĩnh Ngôn quan sát bà: “Để lại thông tin liên lạc đi, nếu có gì cần chúng tôi lại tìm dì.” Anh đưa danh thiếp của mình qua, Giang Húc Hồng cẩn thận nhìn danh thiếp, báo lại số điện thoại của mình.
Lam Diệu Dương vội vàng ghi nhớ số điện thoại này.
Tăng Vĩnh Ngôn nói quấy rầy rồi, kêu mọi người quay về phòng Nghê Lam tiếp tục công việc. Trước khi đóng cửa, Giang Húc Hồng đột nhiên hỏi: “Cậu là Lam Diệu Dương sao?”
“Ặc, đúng vậy.” Lam Diệu Dương cẩn thận đáp lại.
“Con gái của tôi là fan của cậu, nó rất thích chương trình ‘Vừa đi vừa nghỉ’ của cậu, cậu có thể ký tên cho nó không? Tôi đưa về cho nó, nó nhất định sẽ rất vui.”
“Được ạ.” Lam Diệu Dương không biết trong này có ý gì, là muốn kêu anh vào nhà nói thầm sao? Nhưng Tăng Vĩnh Ngôn chắc chắn sẽ thừa cơ đi vào, nếu như phát hiện trong phòng có gì không đúng thì không tốt.
Nhưng Giang Húc Hồng không mời anh vào nhà, bà mở cửa, xoay người vào trong phòng. Tăng Vĩnh Ngôn quả nhiên rất nhanh đứng ngay chỗ cửa ra vào thừa cơ nhìn quét trong phòng vài lượt, Lam Diệu Dương cũng đã đứng qua đó, phát hiện gian phòng nhìn có vẻ rất bình thường, đã thu dọn qua.
Giang Húc Hồng rất nhanh đã cầm tập bút đi ra, Tăng Vĩnh Ngôn lui sang một bên.
Giang Húc Hồng đưa vở bút tới tay Lam Diệu Dương, nói khẽ: “Nếu như cậu đồng ý, có thể viết giúp tôi không, ‘Gửi Tôn Tịnh, mãi mãi khỏe mạnh vui vẻ’, sau đó viết tên cậu ở đằng sau.”
Đầu Lam Diệu Dương ong lên một cái, máu nóng dâng trào, đây là mẹ của Tôn Tịnh?
Anh nhớ Nghê Lam từng nói tình cảnh gia đình của Tôn Tịnh, mẹ cô ấy là giáo viên cấp ba.
Lam Diệu Dương nén xuống tâm tình bồn chồn, cười nói: “Được ạ, viết mấy chữ không thành vấn đề.”
Lam Diệu Dương ký tên, những người khác đã quay lại chỗ phòng Nghê Lam.
Lam Diệu Dương ký xong rất nhanh, trả lại tập bút cho Giang Húc Hồng. Giang Húc Hồng nhận lấy, chân thành nói một câu: “Cảm ơn cậu.”
Lam Diệu Dương thầm hiểu, hốc mắt anh nóng lên, đáp lại bà một câu: “Cám ơn dì.”
Giang Húc Hồng đóng cửa lại.
Nội tâm Lam Diệu Dương rất kích động, anh thật lòng muốn lớn tiếng nói cho Nghê Lam biết. Anh đã tìm ra một đồng đội khác của cô.
Tủ đồ ở phòng gym đúng là nơi trao đổi tình báo của Nghê Lam, Giang Húc Hồng chính là người trung gian. Bà duy trì trao đổi tình báo giữa Nghê Lam và Quan Phàn, giúp thân phận nội ứng của Nghê Lam có thể giữ bí mật.
Trong đầu Lam Diệu Dương đã nhảy ra mấy kịch bản rồi, anh rất muốn chứng thực thật nhanh, nhưng cũng tiếc, bây giờ không phải thời cơ tốt.
Phía bệnh viện, Nghê Lam và Lý Mộc đang ngẩn người với bệnh viện tối đen.
Lý Mộc kêu lên: “Không sao, bệnh viện đều có nguồn điện khẩn cấp.”
Nghê Lam nói: “Có thể phá hư được nguồn điện đương nhiên cũng có thể phá hư nguồn điện khẩn cấp. Coi như có thể khôi phục lại nhanh thì cũng chỉ mở lại phòng giải phẫu và phòng hồi sức từ lầu năm trở xuống. Những phòng bệnh trên lầu sẽ mở lại sau.”
Phía bên Âu Dương Duệ hô tô: “Tôi lên lầu rồi.”
Phía đầu kia có âm thanh huyên náo, có người chạy loạn kêu to, có người la lên “Điện thoại của tôi đâu rồi”, hiển nhiên mất điện làm cho tất cả mọi người khủng hoảng lo lắng.
Tai nghe lén Nghê Lam đeo bên tai chợt vang lên, Nghê Lam nói: “Có người vào phòng rồi.”
Âu Dương Duệ chạy vội tới cửa ra vào, hai cảnh sát trực ban ở cửa chỉ còn một người, đang cầm điện thoại chiếu đèn pin, một người khác từ chỗ khác đi qua, “Toàn bộ tòa nhà đều bị cúp điện rồi. Đội trưởng Âu Dương, anh tới rồi?”
Âu Dương Duệ nhanh chóng đẩy cửa phòng ra, cảnh sát trực ban vội vàng giơ đèn pin lên cho anh.
Trong phòng không có ai, Quan Phàn vẫn nằm yên trên giường.
Nhịp tim Âu Dương Duệ đập rất nhanh, Nghê Lam nghe nhầm sao?
Âu Dương Duệ đột nhiên xoay người trừng mắt nhìn về phía nhà vệ sinh, lúc này cảnh sát trực cửa đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, ngã xuống đất. Cảnh sát cùng vào phòng với Âu Dương Duệ giật mình xoay lại xem, mà trong nhà vệ sinh đột nhiên lao ra một người, một cây côn bổ vào cổ của anh, vị cảnh sát kia cũng hừ một tiếng, quỳ xuống. Người kia lại nhanh chóng ra tay, lại một côn nữa, đuôi côn chạm vào người cảnh sát. Cảnh sát bị điện giật run lên, cuối cùng ngã xuống đất.
Người ngoài phòng nhào tới, nhắm thẳng vào Âu Dương Duệ. Người trong nhà vệ sinh kia lại phóng lên giường Quan Phàn.
💬 Bình luận chương