Lance lại đưa cho cậu thêm một sợi xích: "Cậu cầm cái này luôn đi."
Tiêu Chỉ nhìn qua, thứ này được gọi là xích trói buộc, là vũ khí của Kỵ sĩ Vong Linh, dùng để bắt giữ các loại mục tiêu khác nhau, nhưng bởi vì đa số Kỵ sĩ Vong Linh đều thích chém chém giết giết, nên xích trói buộc này chỉ có thể ngồi chơi xơi nước để chờ đến phần mình.
Sau khi cảm ơn Lance lần nữa, hai người chỉ huy đám Kỵ sĩ Vong Linh đi về phía nơi có người Asanasi xuất hiện.
*
Người Tiên Phong là những người chơi thường đi vào Hessen, anh ta có cả một tiểu đội cố định của riêng mình, và một vài người thường xuyên hành động cùng nhau. Tuy Hessen rất nguy hiểm, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ chết ngay, nhưng lần nào họ cũng thu hoạch được không ít, nên chết cũng đáng.
Người Tiên Phong liếc nhìn thời gian, rồi nói với các đồng đội của mình: "Nhanh tay nhanh chân lên một chút, theo thông lệ thì Kỵ sĩ Vong Linh sẽ đến ngay đấy."
Các đồng đội vừa cười hí ha hí hửng, vừa nói:
"Nhanh nhanh nhanh, bỏ thêm mấy viên đá huỳnh quang vào, chuyến này hên lắm, biết đâu sẽ bán được mấy chục nghìn tiền vàng đấy."
"Đám kỵ sĩ khờ kia lúc nào cũng dùng đi dùng lại một kịch bản, tao ngán lắm rồi."
"Ha ha ha, lần này thằng nào chết cuối thì phải đãi cả bọn nhé."
Người Tiên Phong nhìn qua các đồng đội của mình, không nói gì. Vì gã đã nắm rõ thói quen của Hessen, chỉ cần nhân lúc kỵ sĩ chưa ra tay để cuỗm đồ, sau đó chết rồi quay về là được. Tuy cũng hơi đau đó, nhưng quen rồi là ngon ngay.
Sau khi thám hiểm vô số lần, bọn họ đã nắm được không ít nơi chứa nhiều tài nguyên của Hessen, nên thu hoạch cũng càng ngày càng phong phú hơn.
Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa* là chuyên gia độc được của đội ngũ, gã đang cách chỗ đồng đội mình đang đứng hơi xa. Khi thấy đá huỳnh quang xung quanh đã bị vét hết sạch, gã hơi bất mãn, thêm một viên cũng được thêm tí tiền cơ mà.
(*阿姨我不想努力了là một câu nói cửa miệng và meme trên Internet bắt nguồn từ Trung Quốc đại lục và phổ biến trong giới trẻ Trung Quốc. Thường dùng để chỉ những phụ nữ lớn tuổi giàu có bao nuôi những người đàn ông trẻ tuổi để họ cảm thấy rằng họ "không phải làm việc chăm chỉ cho cuộc sống nữa"- Theo Wikipedia)
Bỗng nhiên, gã tinh mắt thấy một viên đá huỳnh quang đang tỏa ánh sáng lập lòe ở phía đằng xa, dù sao thì nó cũng không cách đồng đội gã quá xa, nên gã bắt đầu thong thả đi qua đó.
Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa đang chuẩn bị cúi người nhặt đá huỳnh quang lên, bỗng nhiên gã liếc thấy một bóng đen vừa mới lướt qua người mình.
Gã nhạy cảnh giác quay đầu lại, nhưng không hề phát hiện ra được bất cứ thứ gì.
Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa nhíu mày, chẳng lẽ là do gã nhìn lầm? Nhưng Hessen vốn là nơi chứa rất nhiều đồ vật kỳ kỳ quái quái, nên dù có xuất hiện thứ gì cũng không lạ, vẫn nên nhặt đồ vật trước thì hơn.
Gã vừa mới quay đầu lại, đã đối diện với một gương mặt mờ mờ ảo ảo.
Gương mặt kia cách gã rất gần, rõ ràng chỉ ngăn cách bởi một tầng lụa trắng, thế mà gã lại không thấy được dung mạo của đối phương, cũng không cảm giác được tí nhiệt độ hay hơi thở nào, thậm chí còn có thể nhìn xuyên qua cơ thể người nọ, thấy được rừng rậm phía sau.
Mẹ nó, có ma!!!!
Bất ngờ gặp ma, Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa rất khiếp sợ, nếu như không phải đang ở trong game thì gã đã tè ra quần mất rồi.
Gã đang chuẩn bị gọi đồng đội, thì tay con ma kia lại uyển chuyển nhẹ nhàng bịt kín miệng gã, sau đó là một sợi xích lạnh băng quấn chặt lấy gã, không chỉ trói chặt toàn thân, mà nó còn thay cái tay kia bịt miệng gã lại.
"Suỵt." Một giọng nói kỳ ảo như có như không vang lên bên tai, còn kéo theo từng luồng khí lạnh nhè nhẹ, vừa nghe thấy thì da gà da vịt của Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa đã dựng hết lên.
Gã muốn giãy giụa, muốn kêu các đồng đội đến cứu gã, nhưng chẳng hiểu sao mà gà lại không thể nhúc nhích, cũng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
*
Phía bên kia.
Người Tiên Phong nhìn thời gian thì cảm thấy hơi kỳ lạ: "Đáng lý ra thì bây giờ nhóm Kỵ sĩ Vong Linh phải đến rồi chứ, sao giờ còn chưa thấy đâu?"
Một đồng đội khác nói: "Không tới thì càng tốt chứ sao, biết đâu lần này chúng ta không cần phải chết, mà có thể sống sót quay về."
Người Tiên Phong suy nghĩ: "Cũng đúng, nhân lúc còn sớm chúng ta đi thôi, mọi người đã tập họp đủ chưa?"
Có người nhìn bốn phía: "Thằng Cô Ơi đâu rồi?"
Cô Ơi chính là tên gọi tắt của Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa, tên của cái gã đó nhìn là biết chẳng có tí liêm sỉ nào, làm gì có ai muốn dính nó lên miệng cả ngày đâu.
Người Tiên Phong cũng không nhìn thấy Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa, gã mở sổ thông tin ra gửi cho đối phương một tin nhắn để tên đó nhanh chóng trở lại rồi chuẩn bị đi, nhưng tên đó lại cứ lề mề không trả lời, dù hệ thống còn báo rằng tên này vẫn đang online.
Thấy tình hình không ổn, Người Tiên Phong nói: "Có lẽ bên thằng Cô Ơi đã xảy ra chuyện rồi, lúc nãy cậu nhìn thấy nó đi về phía bên kia đúng không?"
Một người đồng đội lại chỉ sang hướng khác: "Hình như là bên kia."
Người Tiên Phong nhanh chóng đưa ra quyết định: "Chúng ta đi trước, đến lúc đó rồi hãy hỏi nó đã xảy ra chuyện gì."
Lúc này, bóng dáng của nhóm Kỵ sĩ Vong Linh dần hiện ra trong khu rừng bên cạnh, nhưng bây giờ bọn họ không còn cưỡi ngựa xông thẳng ra như trước đây, thay vào đó, họ lại xuống ngựa rồi thong thả bước đến, khiến những người kia không thể phát hiện ra.
Nhìn thấy nhóm Kỵ Sĩ Vong Linh xuất hiện, nhưng nhóm người kia cũng không muốn giãy chết làm gì, cứ bình tĩnh đứng đó chờ được tiễn đi. Nếu như vậy thì lý do Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa không trả lời tin nhắn chắc có lẽ là đã bị đưa về điểm hồi sinh trước rồi.
Nhưng nằm ngoài dự đoán của họ, lần này nhóm Kỵ Sĩ Vong Linh không hề rút kiếm, mà lại lấy xiềng xích ra tấn công về phía bọn họ.
Sợi xích trói chặt cơ thể, mấy người này lập tức không thể động đậy, cũng không chết ngay.
Kịch bản này...có vẻ như hơi sai sai thì phải?
Trong lúc mấy người này còn đang ngơ ngác, một Kỵ Sĩ Vong Linh lực lưỡng đã xách Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa cũng đang bị trói chặt giống vậy đến, sau đó thẳng tay ném gã vào đám người kia.
Cô Ơi, Anh Không Muốn Vất Vả Nữa liều mạng nháy mắt với đồng bọn, chỉ tội nghiệp cho gã nháy mắt rất lâu, nhưng bọn họ vẫn không thể hiểu được ý gã.
Gã muốn nói gì?
Mắc tiểu hả?
Ngay lúc này, một vong linh mặc áo đen bay từ trong rừng ra, trên đầu còn trùm một tấm lụa trắng, khiến cho người ta không nhìn rõ được dung mạo, nhưng vẫn cảm thấy rất u ám.
Vong linh áo đen vừa click mở túi đồ khai thác, thì Kỵ Sĩ Vong Linh cao lớn đã xách Người Tiên Phong đến, vứt ngay trước mặt cậu.
Người Tiên Phong bỗng thấy vong linh đầy vẻ ma quái đang đứng trước mặt mình nói: "Nộp tiền phạt đi."
Người Tiên Phong: "???"
Hắn cứ tưởng mình nghe lầm không đấy. Chẳng phải Hessen mấy người trước giờ chỉ cần mạng không cần tiền à? Sao lúc này lại đổi tính rồi?
Nhưng sự thật chứng minh, gã không nghe lầm.
Vong linh trước mặt tiếp tục nói: "Tự ý xông vào Hessen, mỗi người nộp phạt mười nghìn tiền vàng. Các người sẽ bị giam giữ cho tới khi nào nộp phạt xong."
Người Tiên Phong không thể tin nổi: "Cái này...quy tắc này xuất hiện lúc nào?"
Giọng điệu của vong linh kia vẫn rất bình tĩnh: "Vừa mới."
Người Tiên Phong: "..."
Những người chơi khác ở đây: "..."
Chắc chắn cái tên này đã nghe thấy bọn họ nói chuyện! Không thể ngờ là trên đời này lại có con quỷ vừa mặt dày vừa mất nết đến thế!
Là người chơi nên bọn họ không sợ chết, nhưng đòi tiền thì khác nào đòi mạng, một người mười nghìn thì gần như muốn cho chuyến này của bọn họ phải lỗ sạch vốn cả rồi. Hơn nữa, dùng xích trói lại cũng đồng nghĩa với việc không để cho họ tự sát, thâm độc thế cơ đấy!!!
Nhìn thấy phản ứng của mấy người chơi kia, khóe miệng Tiêu Chỉ cong lên dưới lớp lụa trắng.
Thứ mà người chơi sợ nhất là gì? Đương nhiên là nghèo rồi! Nếu không nghèo thì chắc chắn không mò đến đây, cậu cũng đã từng nghèo túng, nên cậu nhận thức sâu sắc được vấn đề này.
Cậu cố tình chọn một cái giá khiến cho bọn họ cảm thấy đau như bị xẻo thịt, nhưng lại thấp hơn giá của vật phẩm dịch chuyển, đồng thời, cậu còn không cho họ tự sát về điểm hồi sinh, vậy thì không cần lo đến chuyện họ không chịu xì tiền ra nữa.
Theo như tình huống trước mắt, những nhà thám hiểm này đến Hessen để tìm tài nguyên, chẳng khác với đào góc tường của Hessen cả, mà ngay cả một chút tiền lời Hessen cũng không nhận được, đương nhiên là sẽ quyết định đuổi bọn họ đi.
Thật ra cách giải quyết tốt nhất chính là bắt bọn họ kéo lại nền kinh tế cho Hessen. Ví dụ như cung cấp cho bọn họ điểm dừng chân ăn uống, sau đó đánh thuế những tài nguyên bọn họ thu hoạch được, hoặc là dứt khoát phát triển một trấn mậu dịch nhỏ, như vậy thì tiền lời thu được từ nhóm các nhà thám hiểm đến Hessen sẽ cuồn cuộn không ngừng.
Người Tiên Phong cố gắng khiến cậu thay đổi suy nghĩ: "Vị này...Thưa ngài, trên người chúng tôi thật sự không mang đủ tiền."
"Vậy sao." Tiêu Chỉ rất tinh ý, thế là cậu bèn nói: "Gần đây Hessen đang xem xét đến việc xây dựng cơ sở hạ tầng, nên cần rất nhiều c* li*, tôi nghĩ rằng các người cũng thích hợp lắm."
*c* li:(tiếng Anh: coolie) có nghĩa là một người lao động chân tay, có một loạt các ngụ ý khác và đôi khi được coi là xúc phạm hoặc miệt thị, tùy thuộc vào bối cảnh lịch sử và địa lý.
Cậu vờ như đang tính toán, bịa bừa một chuyện: "Tiền công làm c* li ở Hessen một ngày là 50 tiền vàng, nếu cần mười nghìn tiền vàng thì các người chỉ cần làm c* li 200 ngày là được."
Mồ hôi lạnh của Người Tiên Phong chảy ròng ròng, 50 tiền vàng một ngày, tổng cộng phải làm c* li hết 200 ngày, lòng dạ mấy người này là cái gì mà thâm độc thế? Tiền lương được Tịch Nguyệt Tộc trả lúc bị bán làm cho mỏ đen còn cao hơn.
Tiêu Chỉ không ngừng cố gắng: "Hoặc các người cũng có thể lựa chọn công việc như đi nuôi trùng ăn xương cũng được, đúng lúc một loạt nhân viên chăn nuôi bị ăn mất rồi, chúng tôi đang sầu lắm."
Cậu gật đầu với mấy người kia: "Cơ thể các người cũng được đấy."
Người Tiên Phong: ""
ĐM!!!! Cái tên này đúng là quá độc ác!!!!!! Âm u, tàn nhẫn, khác xa cái bọn kỵ sĩ khờ khạo kia.
Cuối cùng, những người chơi kia cũng bại trận, sau khi nộp tiền phạt thì vác gương mặt xám tro bỏ đi. Tiêu Chỉ cũng không cản họ, dẫn theo đám Kỵ Sĩ Vong Linh thân thiện dễ gần tiễn họ đi.
Đến khi đã hoàn toàn ra khỏi địa phận của Hessen, bọn họ mới mồm năm miệng mười thảo luận chuyện vừa nãy.
"Cái tên mặc áo đen kia là người nào thế? Sao gian xảo vãi, trước giờ tao chưa từng gặp."
"Có lẽ là chức quan nào đó? Mày nhìn thử xem, ngay cả mặt cũng không dám lộ, có lẽ là thanh danh lúc còn sống kém quá."
"Lúc còn sống hắn chắc chắn là một tên tham quan..."
"Cũng có thể là mấy tên giám mục mồm điêu bên Blaise."
"Không...mấy người không cảm thấy tác phong kiểu đó rất giống Tịch Nguyệt Tộc à?"
"Vừa nói vậy..."
"Thấy đúng ghê..."
Xem ra trên lục địa Dazemenya, khi nhắc đến hai chữ gian xảo, người ta vẫn nghĩ đến Tịch Nguyệt Tộc đầu tiên.
Hết chương 28
💬 Bình luận chương