Bỗng nhiên, một cái đầu siêu to chiếm mất cửa sổ của cậu, hốc mắt trống rỗng của nó xuyên qua cửa sổ để nhìn vào bên trong.
Còn rất dọa người.
Bị dọa một lần, thế là toàn bộ suy nghĩ của Tiêu Chỉ đều tan biến, cậu nhìn chằm chằm vào cái thứ đột nhiên xuất hiện này một hồi lâu, mới mơ hồ nhận ra thứ này là...rồng, là Cốt Long.
Bởi vì cửa sổ quá nhỏ mà đầu rồng lại quá to, nên nhất thời cậu cũng không nhận ra được.
Hessen có rất nhiều sinh vật xác sống chỉ còn mỗi bộ xương, nhưng Cốt Long thường xuyên hoạt động chỉ có một con duy nhất, chính là thú cưỡi mà lãnh chúa Hessen thường dùng khi đi xa.
Cốt Long cứ đứng ngây ngốc ngoài cửa sổ phòng Tiêu Chỉ, nó cũng muốn nhét cái đầu mình vào, nhưng đầu nó lại quá lớn, nếu muốn vào thì chỉ có cách húc cửa sổ trên tường thành một lỗ thủng to tướng.
Vì để bảo vệ an toàn cho cái văn phòng của mình, Tiêu Chỉ không thể không bước lên cản nó lại.
Tiêu Chỉ bay đến thật cẩn thận: "Mày muốn vào à?"
Nhìn thấy Tiêu Chỉ đang nói chuyện với mình, nó bèn húc húc cửa sổ, nhìn nhiệt tình hơn: "Goo"
Tiêu Chỉ giải thích: "Cửa sổ nhỏ quá, mày không vào được."
Cốt Long giống như hơi thất vọng, nó không húc vào cửa sổ nữa, nhưng vẫn cứ dán chặt vào cửa, hốc mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Tiêu Chỉ, bên trong là hai đốm lửa hồn sáng lập lòe.
Tiêu Chỉ không hiểu vì sao mình lại có thể nhìn ra một chút mong chờ từ trong hai lỗ đen này, cậu hỏi: "Mày muốn chơi cùng tao hả?"
Cốt Long: "Goo!!"
Tiêu Chỉ nhìn lướt qua đống công văn của mình, sau đó quyết định lén trốn việc trước vậy, dù sao cậu cũng là nhân viên cần cù chăm chỉ nhất ở Hessen mà.
Tiêu Chỉ quay đầu lại nói với Cốt Long: "Vậy mày lùi ra chút đi đã, tao ra ngoài chơi với mày."
Cốt Long nghe hiểu, cái đầu to của nó lui về phía sau, trả cái cửa sổ về nguyên trạng.
Tiêu Chỉ cũng bay thẳng ra từ cửa sổ, lợi ích lớn nhất của việc biến thành vong linh chính là không gian xung quanh cậu đều biến thành lập thể, độ cao nào cũng không làm khó được cậu, cảm giác này đúng là gây nghiện thật.
Bay ra ngoài cửa sổ, cuối cùng Tiêu Chỉ mới thấy được toàn thân của Cốt Long.
Cơ thể của cậu chàng này to thật đấy, kiến trúc cao tầng của Hài Cung vốn đã rất cao, thế mà nó còn có thể cao gần bằng cả ba tầng lầu. Hai cái cánh bằng xương mang theo màng mỏng được khép lại ở sau lưng, nếu như nó tung cánh ra, thật sự giống như là che cả bầu trời.
Trông con Cốt Long này rất quen, chính là con mà cậu đã từng nhìn thấy từ xa khi ở sa mạc Trường Nguyệt, nhưng bởi vì tiếp xúc gần nên mới thấy nó càng to hơn nữa.
Thấy Tiêu Chỉ ra tới, Cốt Long càng vui vẻ hơn. Nó hưng phấn đến độ điên cuồng lăn lộn trên đất, cái đuôi quét tới quét lui trên mặt đất giống như một cái roi thật lớn, phát ra âm thanh lẹt xẹt, quét qua quét lại làm bụi đất bay đầy trời.
Tiêu Chỉ: "..."
Sao tư thế này trông rất giống một concún?
Tiêu Chỉ vươn tay sờ cái đầu to của Cốt Long, nó lại càng phấn khích hơn nữa, thế là tần suất vung vẩy đuôi cũng cực nhanh, nhanh đến mức khiến Tiêu Chỉ nghi ngờ có khi nào nó không cẩn thận mà làm rớt mất mấy đoạn hay không.
"Alifa thật sự rất thích cậu." Một giọng nói vang lên từ nơi cách đó không xa.
Tiêu Chỉ vừa quay đầu đã nhìn thấy một khung cửa sổ trên lầu ba đang được mở ra, kỵ sĩ trưởng Diane ló ra từ trong đó, tươi cười chào hỏi với Tiêu Chỉ.
Tiêu Chỉ cũng đáp lễ, tiện thể hỏi luôn nghi ngờ của mình: "Nó tên là Alifa? Nhưng trước giờ tôi chưa từng gặp nó, sao nó lại thích tôi?"
Diane nói: "Có lẽ là vì mấy trăm năm qua chưa có người mới nào đến nhậm chức, Alifa đã chán việc chơi cùng bọn tôi rồi, nên khi nhìn thấy cậu mới hào hứng như thế."
Tiêu Chỉ: "..."
Nghe như đồ chơi mới ấy nhỉ?
Có vẻ như hiểu được suy nghĩ của cậu, Diane cười nói: "Không phải ai Alifa cũng thích đâu, thỉnh thoảng nó vẫn đánh nhau với Lance."
Tiêu Chỉ nghi hoặc: "Tại sao? Tính tình của Lance có vẻ rất tốt mà?"
Diane đột nhiên lâm vào trầm tư: "Có lẽ là nó cảm nhận được sự uy h**p đến từ đồng loại."
Tiêu Chỉ: "..."
Cậu cảm thấy có vẻ như Diane đang ám chỉ đến chuyện Lance không được thông minh lắm, nhưng với tư cách là một đồng nghiệp tốt, thì cậu cảm thấy không nên nói toạc ra như vậy.
Diane vẫy tay với Tiêu Chỉ: "Alifa thích gặm xương lắm, cậu có rảnh thì tìm cho nó ít xương, các cậu tiếp tục chơi đi, tôi đi làm việc của tôi đây."
Tiêu Chỉ cũng vẫy tay chào tạm biệt y, sau đó lại lơ đễnh thấy được tên cuốn sách trong tay Diane, còn là bản bìa cứng nữa cơ.
Tiêu Chỉ: "..."
Cái tên Diane này làm biếng mà trắng trợn dữ chưa kìa!
Hơn nữa...cái gu đọc sách này khủng thật, kỵ sĩ trưởng của Hessen, nhưng lén đam mê tiểu thuyết ngôn tình kiểu tổng tài bá đạo, nói ra ai mà tin.
"Goo goo goo..." Không biết Alifa ngậm khúc xương từ nơi nào mà lại đem đến trước mặt Tiêu Chỉ, khúc xương kia không biết là của sinh vật gì, đối với Alifa thì đây chỉ là một khúc xương nho nhỏ thôi, nhưng đối với Tiêu Chỉ thì khúc xương này đã cao quá nửa người cậu.
Tiêu Chỉ cầm khúc xương, rồi nhìn vào cái đuôi đang ngoe nguẩy của Alifa, chỉ trong nháy mắt đã hiểu được ý nó: "Mày muốn chơi với xương hả?"
"Goo..."Alifa gật đầu.
Ném một khúc xương lớn như vậy đúng là chuyện chẳng dễ dàng gì, Tiêu Chỉ bèn sử dụng thuật lưỡi dao gió đánh bay nó đi, cũng may là khúc xương đó rất chắc chắn, nên không gãy.
Alifa vèo một tiếng phóng ra ngoài, hào hứng nhặt khúc xương đó lên, tư thế đó cũng chẳng khác gì với hình ảnh mấy bé cún nhặt đĩa bay cả.
Có con rồng trông vừa khí phách vừa ngầu lòi vậy thôi, chứ thật ra vẫn rất ngây thơ còn ngầm thích chơi xương với người ta nữa.
*
Qua một lúc lâu, Alifa cũng chơi đủ rồi, thế là nó bèn ngậm khúc xương đi đến nơi khác gặm dần.
Tiêu Chỉ cũng trở về văn phòng của mình để tiếp tục thưởng thức bữa tiệc kinh nghiệm.
Trong đống công văn về XX đánh XX, XXX xúc nhà của XXX, cậu đột nhiên phát hiện một phần tài liệu về việc quy hoạch giao thông ở Hessen trong tương lai. Nội dung bên trong rất chuyên nghiệp, những thứ được phân tích bao gồm địa lý Hessen, thành phần chủng tộc, phân bố tài nguyên và rất nhiều thông tin khác, các đề xuất đưa ra cũng có tính khả thi.
Nhân tài đây rồi!
Đây là thứ cực kỳ quý giá ở Hessen - nơi những kẻ khờ thống trị.
Tiêu Chỉ hào hứng cầm lấy nó, chợt nhận ra chất giấy đã hơi ngả vàng, sau đó nhìn qua lạc khoản, mới phát hiện thời gian trên công văn là 78 năm trước.
Tiêu Chỉ: "..."
Nếu đây là người sống, thì có lẽ bây giờ cỏ trên mộ đã cao cả thước rồi, trước khi chết có khi còn muốn ngậm ngùi rằng cả đời này mình là người tài nhưng không gặp thời. Cũng may người đưa ra kiến nghị là một vu yêu, nên có lẽ bây giờ vẫn còn đang tung tăng nhảy nhót, nếu như nhảy không nổi nữa, thì cậu sẽ giúp người đó liều mạng nhảy một lần.
Không sao cả, không sao cả, Tiêu Chỉ lại tiếp tục an ủi chính mình, đây chỉ là điểm đặc biệt ở Hessen mà thôi. Dù gì mấy trăm năm nay Hessen cũng chẳng phát triển được chút nào, nếu như bây giờ làm theo bản quy hoạch này chắc là vẫn ổn.
Tiêu Chỉ cẩn thận cất phần công văn này vào, chờ đến khi kế hoạch xây dựng khu thương mại của mình hoàn thiện, sẽ trình cả hai lên cho A Sâm.
Nhưng trải qua khoảng thời gian rèn luyện này, Tiêu Chỉ cũng không còn là Tiêu Chỉ ngày trước nữa. Bởi vì sau mấy ngày trở thành Thư ký, cứ cách một khoảng thời gian là cậu sẽ bị nhìn chăm chú như vậy một lần, theo số lần tăng lên, cậu cũng quen với cảm giác thấp thỏm ấy luôn rồi.
Nhìn thì cứ nhìn, dù gì cũng đâu có mang theo một nhát kiếm lạnh thấu tâm can kia đâu mà lo.
Tiêu Chỉ bình tĩnh ngẩng đầu ra khỏi đống công văn rồi nhìn ra cửa, quả nhiên lại nhìn thấy cửa Sở Chính Vụ bị mở ra, một bóng dáng màu đen thẳng tắp đứng giữa bóng tối, dường như đã hòa mình vào đó.
Tiêu Chỉ buông công văn trong tay ra, tươi cười chào hỏi với người bên ngoài: "Chào lãnh chúa, hôm nay ngài cũng đến kiểm tra công việc ạ?"
Người ngoài cửa vẫn im lặng như ngày thường, không trả lời bất kỳ thứ gì.
Một lát sau, bóng dáng đen nhánh ấy bỗng bỏ đi mà không nói một lời.
A Sâm của hôm nay vẫn như bình thường thôi, trông có vẻ như cảm xúc rất ổn định.
Đôi khi Tiêu Chỉ cũng cảm thấy hình ảnh này rất quen thuộc, giống như chú mèo mới về nhà vẫn luôn âm thầm nhìn chủ nhân làm việc, nhưng không chịu đến gần. Một khi đã chấp nhận thiết lập này, thì chẳng phải là...đáng yêu lắm sao?
Ngoại trừ việc con mèo này chỉ cần tát một phát là Tiêu Chỉ sẽ chết tươi luôn.
Hết chương 29
💬 Bình luận chương