*
Dưới sự cổ vũ của Lance, Tiêu Chỉ bước vào Bạch Cốt điện.
Bởi vì lãnh chúa đã từng quy định, người không có phận sự thì không được bước vào Bạch Cốt điện quấy rầy hắn, mà hôm nay Lance lại không có chuyện gì để bẩm báo, nên không đi cùng cậu được.
Tiêu Chỉ lượn lờ bên trong Bạch Cốt điện, đây là lần đầu tiên cậu bước vào khu vực chỉ thuộc về A Sâm.
Nói thật thì cảm giác này không ổn lắm.
Nơi này trống trải, vừa lạnh lẽo lại vừa tịch liêu, ngay cả gió cũng có vẻ chết chóc, thỉnh thoảng mới nghe thấy âm thanh khi rèm cửa cọ vào nhau, chẳng có tí gì giống với nơi dành cho người ở cả. Bóng tối của mỗi góc đều như đang ẩn chứa thứ gì đó ma quái, có thể lao ra nuốt chửng người ta mọi lúc, nhưng thật ra thì nó rất hợp để quay phim ma.
Có lẽ đây mới là cung điện phù hợp với phong cách của Hessen, dù sao thì chỉ có người sống mới theo đuổi sự ấm áp và mấy thứ cách điệu mà thôi.
Trong điện có rất nhiều phòng đang mở cửa, nhưng bên trong lại rỗng tuếch, một số phòng khác lại bị đóng chặt, cũng không biết sẽ có thứ gì sẽ phóng ra từ trong đó. Tiêu Chỉ thử gõ vài cánh cửa, trong đó vẫn yên tĩnh, không hề có bất kỳ lời nào đáp lại, xem ra A Sâm không ở bên trong.
Tiêu Chỉ tiếp tục bay tới bay lui trong cung điện, tìm kiếm căn phòng A Sâm đang ở.
Cuối cùng cậu cũng tìm được một cánh cửa lớn nhất, lộng lẫy nhất nhưng lại âm u nhất, nếu đặt vào nó vào game lấy việc đánh boss làm mục tiêu vượt cấp, thì sau khi mở cánh cửa này ra, bên trong sẽ là Boss bự nhất trò chơi.
"Cốc cốc cốc."
Tiêu Chỉ vươn tay gõ nhẹ lên cửa phòng.
Nhưng trong phòng vẫn yên tĩnh, không hề có bất kỳ tiếng động nào phát ra. Chẳng lẽ hôm nay A Sâm không ở Bạch Cốt điện? Hay là muốn được yên tĩnh nên mới im lặng mãi như thế? Tiêu Chỉ suy đoán.
Cậu đứng đợi một lát, thấy vẫn không có ai đáp lại, nên bèn xoay người định bỏ đi.
Đúng lúc này, trong phòng đột nhiên phát ra một tiếng k** r*n rất nhỏ, giống như tiếng kêu đau đớn trong vô thức khi bị người khác tấn công, nhưng lại lập tức ngậm miệng không cho nó phát ra.
Tuy chỉ là một tiếng ngắn ngủi, nhưng Tiêu Chỉ vẫn cảm thấy rất thân thuộc, giọng nói này giống như là...A Sâm!
A Sâm vẫn đang ở trong phòng, hơn nữa, có vẻ như hắn đang gặp phải vấn đề gì đó.
Động tác xoay người của Tiêu Chỉ lập tức khựng lại, cậu lại quay mặt về phía lớn, rồi vươn tay gõ cửa: "Kính thưa lãnh chúa, ngài có trong đó không? Tôi là thư ký Thập Thất."
Nhưng phía sau cánh cửa đó vẫn yên lặng, không hề có tiếng đáp lại.
Tiêu Chỉ phân vân giữa việc xông vào có nguy cơ bị chém chết, và bỏ lại A Sâm một mình. Cậu quyết đoán lựa chọn vế trước, rồi ra sức đẩy cửa, muốn mở nó ra.
Việc mở cửa thuận lợi đến bất ngờ, đơn giản là vì nó vốn không khóa, có lẽ là trong nội bộ Hessen cũng sẽ không có người nào có can đảm đến mức dám xông thẳng vào phòng riêng của lãnh chúa, hoặc cũng có thể nói là những người to gan như vậy đều đã đứt bóng từ lâu rồi.
Tất cả mọi thứ trong phòng đều bất ngờ xuất hiện trước mắt Tiêu Chỉ.
Cũng giống với bên ngoài, trong phòng vô cùng trống trải, chỉ bày bàn làm việc và ghế dựa, sau bàn là một cửa sổ sát đất thật lớn, nhìn từ cửa sổ cũng chỉ thấy được rừng rậm đen kịt của Hessen, nên chẳng thể gọi là phong cảnh gì.
Frost đang ngồi trên ghế dựa, lúc này hắn không mặc bộ mũ giáp dữ tợn kia, lộ ra cả gương mặt vừa tuấn tú vừa sắc sảo. Nhưng hắn lại đang cau mày, hai mắt nhắm nghiền, dường như đang có thứ gì đó khiến hắn cảm thấy rất đau đớn.
Tiêu Chỉ băn khoăn nhìn Frost, một luồng ánh sáng chói lóa chạy dọc theo trán hắn, cuối cùng dừng lại ở phiến đá hắn đang cầm trên tay.
Đó là Phiến Đá Hồi Ức mà.
Tiêu Chỉ từng đọc về Phiến Đá Hồi Ức trong tài liệu bí bảo, đương nhiên cậu biết được công dụng của nó, Tiêu Chỉ còn biết rõ đây là thủ đoạn của Kiến Hậu Dana dùng khi đối phó với quân địch, bức bích họa trong tổ kiến cũng đã miêu tả rất rõ cảnh tượng kẻ địch của bà ta đau đớn đến mức ngã khuỵu xuống.
Mà bây giờ, Frost lại dùng Phiến Đá Hồi Ức lên người mình.
Trong lòng Tiêu Chỉ tràn ngập khiếp sợ, sao A Sâm lại dùng vật này lên người mình? Công dụng của Phiến Đá Hồi Ức là để thăm dò ký ức của người khác, cho dù là thứ gì đã nằm sâu trong đáy lòng, hay đã lãng quên từ lâu, nó đều có thể lôi ra cho bằng hết.
Việc này cho thấy bây giờ A Sâm đang dùng thủ đoạn thô bạo này để cố gắng tìm lại ký ức của mình.
Nói cách khác...thì ký ức của A Sâm đã xảy ra vấn đề.
Tiêu Chỉ chợt liên tưởng đến lệnh truy nã không có họ tên kia của mình, thật sự A Sâm đã quên mất bao nhiêu chuyện? Có phải ngay cả tên cậu hắn cũng quên mất rồi không? Vậy trong trí nhớ gặp phải vấn đề của hắn, cậu đang có vị trí nào trong đó?
Nghĩ kiểu gì cũng thấy, có thể cậu sẽ giống với loại đàn ông trưởng thành cặn bã, chuyên đi lừa gạt mấy cậu thiếu niên trẻ người non dạ, nếu không cũng chẳng đến mức bị phát lệnh truy nã...
Tiêu Chỉ lắc lắc đầu, ném cái suy nghĩ kia ra thật xa đầu mình.
Bây giờ việc quan trọng là ngăn chặn sự ảnh hưởng của Phiến Đá Hồi Ức lên A Sâm, cách thức nhìn trộm ký ức như thế này là loại hành vi nguy hiểm nhất. Tiêu Chỉ vẫn còn nhớ, trên tài liệu về Phiến Đá Hồi Ức có ghi rằng, có rất nhiều người sau khi bị Phiến Đá Hồi Ức ảnh hưởng đã biến thành người ngốc.
Tiêu Chỉ đột nhiên vươn tay, kéo Phiến Đá Hồi Ức ra khỏi tay Frost.
Mất đi khống chế, luồng sáng của Phiến Đá Hồi Ức trên trán Frost cũng tan biến.
Đôi mắt đang nhắm chặt của Frost từ từ mở ra, con ngươi bạch kim vẫn còn chút hỗn loạn và đau khổ từ lúc nãy, sau đó hắn chậm rãi nhìn xung quanh, mới từ trong cơn mê mang trở về với cặp mắt sắc bén thường ngày.
Hắn nâng con ngươi, nhìn về phía tên Thư ký to gan lớn mật kia: "Buông tay."
Một luồng sát khí lạnh băng không ngừng tỏa ra từ người hắn, mang theo cảm giác khó chịu như bị sương gió cắt qua, tựa như trong nháy mắt tiếp theo hắn sẽ rút kiếm, chém người trước mặt này thành hai khúc.
Tiêu Chỉ vẫn không buông tay, ánh mắt cậu không hề tránh né, vẫn cứ đối diện với Frost: "Xin lỗi, xin thứ lỗi cho tôi đã đi quá giới hạn, nhưng nếu sử dụng Phiến Đá Hồi Ức quá lâu sẽ khiến ngài bị lạc trong hồi ức, hơn nữa còn mang đến gánh nặng cực độ cho thân thể ngài, xin ngài đừng sử dụng nó lại lần nữa trong thời gian ngắn."
Ánh mắt của Frost sắc như lưỡi dao: "Cậu đang ra lệnh cho ta?"
Tiêu Chỉ vẫn bình tĩnh đối diện với hắn: "Tôi chỉ muốn đưa ra đề xuất với ngài."
Trong phòng bỗng nhiên vô cùng yên tĩnh, áp suất hạ thấp đến đáng sợ.
Hai người đều không nói thêm câu nào, cũng không làm bất cứ hành động gì nữa, bọn họ cứ giằng co như vậy, không ai nhường ai. Tựa như hai sợi dây cung đã bị kéo đến cực hạn, hoặc là b*n r* một mũi tên g**t ch*t kẻ địch, còn không thì dây cung đứt đoạn tự mình hại mình.
Một lát sau, Frost đưa tay thoát khỏi sự khống chế của Tiêu Chỉ.
Khi Tiêu Chỉ tự cho rằng hắn sẽ rút kiếm ra tiễn mình về điểm hồi sinh, thì lại nghe thấy đối phương nói: "Đã biết."
Sau đó thì không thèm nói thêm câu nào nữa, dường như là đang có ý muốn đuổi cậu đi.
Nhưng Tiêu Chỉ vẫn lì lợm không chịu rời khỏi.
Con ngươi lạnh băng của Frost đảo qua, sự nguy hiểm dần dần xuất hiện trong ánh mắt.
Nhưng Tiêu Chỉ vẫn chưa quên mục đích mình đến đây, cậu đặt hai phần công văn lên bàn: "Đây là hai phần công văn về kế hoạch phát triển Hessen trong tương lai, mời ngài xem qua."
Frost: ""
Hắn nhìn lướt qua đống công văn trên bàn một cái, thản nhiên nói: "Cậu là Thư ký, những chuyện này cậu cứ quyết định là được."
Thế mà trực tiếp đồng ý luôn rồi.
Tiêu Chỉ: "Ngài không sợ tôi sẽ giở trò trong kế hoạch sao?"
Sự việc này liên quan đến tương lai của Hessen, lỡ đâu Tiêu Chỉ là nội gián do Blaise cài vào, hoặc là có mục đích riêng, rồi lén lút giở trò gì đó trong kế hoạch này, thì A Sâm phải làm thế nào đây?
Khóe miệng Frost hơi nhếch lên, nhưng chỉ là một độ cung rất nhỏ, lộ ra vài phần khí chất vương giả có thể khống chế toàn cục: "Hessen, là nơi sinh sống của duy nhất tộc xác sống, mà sức mạnh chính là tín ngưỡng tối cao ở nơi này. Chỉ cần ta vẫn là người mạnh nhất ở đây, chủ nhân Hessen sẽ mãi mãi không thay đổi, bất kỳ thủ đoạn nào cũng không thể lay động địa vị của ta."
Ở Hessen, sức mạnh chính là thứ biểu đạt tất cả, chỉ cần hắn đảm bảo mình có thể mạnh mẽ hơn quân đoàn thủ hạ của mình, thì hắn chính là chủ nhân độc nhất vô nhị ở nơi này, tộc xác sống sẽ dâng lòng trung thành tuyệt đối của mình cho hắn.
Bởi vì ngoại trừ Hessen ra, trên lục địa nãy đã không còn chỗ cho bọn họ dung thân nữa.
Cho dù một người khi còn sống có được quyền lực ngập trời và vô vàn tài phú, sau khi chết hắn lại may mắn biến đổi thành xác sống, thì hắn sẽ lập tức phát hiện ra, thế giới hắn vốn quen thuộc kia lại chẳng chừa cho hắn một mảnh đất cắm dùi.
Những người từng là bạn bè, người thân, người yêu của hắn đều thay đổi, trong lòng họ chỉ tồn tại duy nhất nỗi sợ hãi và căm ghét, sẽ tìm mọi cách để tiêu diệt, thanh tẩy, để hắn được đến nơi gọi là "linh hồn được thanh thản".
Hoặc là...lợi dụng vào mục đích không thể để ai biết đến.
Nhìn hết cả lục địa này, chỉ có Hessen là nơi duy nhất thật sự chấp nhận tộc xác sống. Chính vì thế, bọn họ bắt buộc phải mạnh mẽ, nếu không đủ mạnh, sẽ bị nhóm người sống như hổ rình mồi bên ngoài cắn nuốt đến chẳng còn sót lại chút gì, đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho phần lớn xác sống đều hiếu chiến.
Frost hiểu rất rõ luật lệ ở nơi này, đó vĩnh viễn là lực lượng tuyệt đối để quyết định cục diện ở Hessen, và nơi này cũng không phải là vùng đất thích hợp để nuôi dưỡng âm mưu.
Tiêu Chỉ cũng mỉm vười, trên gương mặt tràn đầy vẻ hào hoa phong nhã: "Ngài nói đúng."
Frost đẩy công văn về phía Tiêu Chỉ: "Đi làm đi, ta đặt kỳ vọng vào thành quả của cậu."
Tiêu Chỉ hành lễ với hắn: "Cảm ơn sự kỳ vọng của ngài."
Sau khi Tiêu Chỉ rời khỏi, Frost vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn đóng chặt, trong mắt hiện lên thần sắc khó lường, vẻ mặt hắn lại chẳng có tí cảm xúc nào, khiến người ta không thể đoán được giờ này phút này hắn đang suy nghĩ đến điều gì.
Một lát sau, hắn dời mắt, ngón tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng v**t v* Phiến Đá Hồi Ức, nhưng lại không thử kích hoạt nó lần nữa.
Hết chương 30
💬 Bình luận chương