Lý Đại Diệp thở dài: "Con người luôn sợ rằng AI sẽ kiểm soát ngược lại mình, nên mới đặt ra hàng loạt quy định rắc rối, còn hạn chế tần suất tính toán của AI. Nhưng con người cũng đâu biết được suy nghĩ của họ, chắc gì AI đã có hứng thú với việc kiểm soát loài người."
Vi Địch bay trở về: "Có lẽ đây là bản năng cảnh giác của con người đối với nhưng sinh vật ngoại tộc."
Tiêu Chỉ nhìn Tiểu W phản ứng chậm chạp, rồi lại nhìn sang Lý Đại Diệp đang vừa nôn nóng vừa rầu rĩ, nhất thời cậu cũng chẳng nói được gì. Không hiểu sao cậu lại nhớ đến đám xác sống tụ tập ở Hessen, và cái người đang ở xa Hessen nữa. May là hắn không phải sống ở thế giới thực khắc nghiệt với AI như thế này.
Thấy Tiểu W hoàn toàn bất động, Vi Địch bèn đến kiểm tra cho nó một chút.
Vi Địch đọc bộ nhớ của Tiểu W, bỗng phát hiện ra trong đó có rất nhiều thông tin không liên quan đến Lý Đại Diệp. Trong đó có hình ảnh, video, và cả những ghi chép vụn vặt trong cuộc sống hằng ngày.
Vi Địch nhíu mày: "Chắc đây là những thông tin thuộc về chủ nhân trước của nó. Sau khi có chủ nhân mới, đáng lý ra những thông tin mới sẽ dần ghi đè lên những thứ này chứ? Tại sao chúng vẫn ở đây, lại còn được bảo tồn hoàn chỉnh như thế?"
Ba người còn lại cũng cảm thấy rất khó hiểu, bọn họ xúm lại, tiếp tục quan sát động tác của cậu ta.
Tay Vi Địch làm thoăn thoắt, nhanh chóng tìm kiếm thông tin, khác hoàn toàn với cậu ta khi ở trong game.
Bỗng cậu ta phát hiện ra một video.
Trong video là một bà lão nằm trên giường bệnh, gương mặt bà tiều tụy, hốc mắt hãm sâu, hiển nhiên là chẳng còn ở lại nhân thế được bao lâu nữa.
Bà lão nói với giọng khàn khàn: "Sau khi ta chết...Mi sẽ như thế nào?"
Giọng điệu của Tiểu W đều đều, với tư cách là một AI cấp thấp còn cũ kỹ, nên nó không thể bắt chước được giọng điệu của loài người: "Sẽ được giao cho một chủ nhân khác."
Bà lão nhìn nó: "Ta ta sợ người đó sẽ đối xử không tốt với mi..."
Tiểu W: "Là một AI, ngoại trừ bị tiêu hủy, thì không gì có thể gây tổn thương thật sự đến tôi."
Bà lão gắng gượng cong khóe môi, lộ ra một nụ cười nhạt: "Cũng đúng..."
Sau đó là một khoảng lặng, khi mọi người cho rằng bà lão ấy đã ngủ rồi, bà lại đột ngột lên tiếng: "Mi sẽ quên ta sao?"
Tiểu W: "Tôi sẽ lưu trữ thông tin về ngài, cho tới khi nào thông tin của chủ nhân mới ghi đè lên nó."
Dường như bà lão hơi thất vọng, hốc mắt trống rỗng của bà nhìn lên trần nhà: "Như vậy à..."
Lại là một thoáng im lặng.
Bà lão không nói gì, nhưng Tiểu W lại chủ động lên tiếng: "Ngài có thể ra lệnh không cho phép tôi xóa thông tin của ngài. Tôi sẽ xếp dữ liệu về ngài vào phần ưu tiên chỉ sau chủ nhân mới, vậy thì tôi sẽ không quên ngài."
Trong mắt bà lão dường như xuất hiện chút ánh sáng: "Vậy thì...tốt...quá, chúng ta...hứa nhé..."
Tiểu W: "Vâng."
Sau khi nhận được câu trả lời, đôi mắt của bà lão đã hoàn toàn khép lại, mà máy đo nhịp tim bên cạnh cũng biến thành một đường thẳng.
Sau khi xem xong toàn bộ video, mấy người ở đây đều rơi vào một thoáng trầm mặc ngắn ngủi.
AI có cảm xúc của riêng mình không? Hay AI chỉ đơn thuần là một công? Trong mắt của rất nhiều người, bọn họ chỉ là công cụ mà thôi, nhưng đoạn video ngắn lại truyền đạt một cảm xúc hoàn toàn khác.
Ngải Einstein nói: "Mọi người nói xem, AI có cảm xúc thật sao?"
Lý Đại Diệp quyết đoán nói: "Chắc chắn có, mỗi một AI đều cảm xúc của riêng mình."
Vi Địch: "Em bắt đầu không dám chắc rồi."
Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, Tiêu Chỉ chỉ vào hình ảnh lúc nãy: "Sở dĩ chúng ta phải thảo luận, không phải là tình huống như vậy đã xảy ra trước mắt chúng ta hay sao?"
Ngải Einstein vuốt cằm: "Cũng đúng..."
Vi Địch hỏi Lý Đại Diệp: "Thầy ơi, còn cần xóa bỏ mấy cái này nữa không?"
Lý Đại Diệp lắc đầu: "Lại gắn thêm cho nó một chip lưu trữ nữa đi, những ký ức đó để lại cho nó thì tốt hơn."
*
Sau khi tan học, Tiêu Chỉ cùng các sư huynh đi ăn bữa tối miễn phí do trường cung cấp, sau đó trở về phòng ngủ của mình.
Đêm nay cậu không định online, tuy rằng ngủ trong trò chơi cũng rất tốt, nhưng cậu vẫn muốn sủng hạnh chiếc giường đã thất sủng lâu nay của mình.
Giường trong phòng ngủ rất thoải mái, Tiêu Chỉ nằm trên giường lơ đễnh xem thiết bị đầu cuối của mình.
Thiết bị đầu cuối đối với người trong thời đại tinh tế cũng giống như điện thoại di động ở thế kỷ 21 vậy, gần như đã trở thành một phần trong cuộc sống của bọn họ, nhưng chức năng và tính năng thì xịn hơn điện thoại nhiều.
Tiêu Chỉ đang lượn lờ trên Tinh Võng, tiếp thu một chút drama của tương lai.
Đột nhiên cậu nhìn thấy quảng cáo quản gia AI đã qua sử đụng ở góc trang, chuyện này khiến cậu nhớ lại những lời Lý Đại Diệp từng nói, sau khi AI rơi vào trạng thái vô chủ, trong vòng 7 ngày sẽ bị tiêu hủy. Dù sao cậu cũng không có quản gia AI, nên cứ xem xét thử đi.
Vừa , mấy chữ "Ưu đãi đặc biệt trong thời gian có hạn" nằm trên cùng đã đập vào mắt cậu. AI bị đặt vào những vị trí này luôn là những AI đã sát thời gian tiêu hủy, và có trục trặc gì đó, nên mới không ai muốn tiếp quản.
Lúc này, trên đó vẫn còn một AI chẳng ai thèm đếm xỉa đến – 0724, chỉ còn 1 tiếng nữa là tới thời hạn tiêu hủy, bây giờ còn đang đếm ngược.
"0724!" Tiêu Chỉ còn nhớ rõ đây là AI hỗ trợ phi thuyền khi cậu rời khỏi hành tinh hoang vắng kia, sao nó lại bị bán rồi?
Tiêu Chỉ tranh thủ giao diện chi tiết, muốn xem thử xem cái này có phải 0724 mà cậu quen hay không.
Vừa nhìn một cái đã thấy đúng là nó.
Thì ra là sau khi phi thuyền bị bọn Hongnak tấn công, cảnh sát Bolani đã điều tra hành tung của đám tinh tặc, nhưng việc này còn dính líu đến chuyện cơ trưởng tự chuyển vé điện tử thành vé giấy và bán với giá cắt cổ. Thế là cơ trưởng cũng bị truy cứu trách nhiệm trong chuyện này.
Sau đó, lộ trình này được giao cho một cơ trưởng khác, đương nhiên là phi thuyền cũng thay đổi.
Vì phi thuyền cũ giấu không ít nguy hiểm và tai họa ngầm, nên đã được đưa đến xưởng tiêu hủy, hệ thống 0724 hỗ trợ trên phi thuyền cũng bị bán ra.
Nhưng 0724 chỉ là AI đời cũ, chỉ được thiết kế theo kiểu hệ thống hỗ trợ xử lý các việc vặt trên phi thuyền, năng lực trí tuệ cũng không cao. Nó không thể giúp chủ nhân hoàn thành các công việc phức tạp, nên chẳng có ai thèm đếm xỉa tới, cho dù nó đã được đặt trong khu vực giảm giá đặt biệt trong thời gian có hạn.
Tiêu Chỉ nhìn thoáng qua giá tiền - 29999 tinh tệ.
Cái này đã là giảm giá đặc biệt lắm rồi.
Cậu lại nhìn vào số dư tài khoản của mình, thiết bị đầu cuối cậu đang sử dụng là thiết bị trống với danh tính giả, đương nhiên là đám gian thương buôn bán thiết bị đầu cuối sẽ không nạp tinh tệ vào đó rồi. Nên tài khoản của cậu chỉ có hai mươi nghìn tinh tệ do Liên bang Tinh Tế khen thưởng sau khi nhập học, tháng này Liên Bang trợ cấp thêm mười nghìn nữa, tổng cộng là ba mươi nghìn.
Có người tài sản trong game lên đến trăm triệu, nhưng tới hiện thực vẫn là kẻ nghèo rớt mồng tơi.
Tranh thủ lúc đếm ngược còn chưa kết thúc, Tiêu Chỉ mua 0724 bằng tất cả tài sản của mình. Cậu nhìn con số 1 trong mục số dư tài khoản, Tiêu Chỉ suy nghĩ một lát, có lẽ là cậu phải bán ít tiền trong game rồi.
Tốc độ phục vụ của thời đại tinh tế nhanh đến đáng sợ, Tiêu Chỉ chốt đơn còn chưa được một tiếng, thì 0724 đã được giao đến tận tay rồi.
Tiêu Chỉ cài đặt chip của 0724 trong phòng mình, một lát sau, màn hình nhỏ ở cửa sáng lên.
[Gặp lại rồi, được nhìn thấy ngài lần nữa tôi rất vui ] ở sau còn kèm theo biểu cảm tươi cười.
Tiêu Chỉ cười với nó: "Tôi cũng rất vui."
[Chủ nhân, xin hỏi tôi có thể làm gì cho ngài? ]
Tiêu Chỉ: "Dọn dẹp vệ sinh là được, tôi không có yêu cầu gì khác."
[ Vâng, sẵn sàng phục vụ ngài.]
Nói xong, 0724 lập tức điều khiển hệ thống vệ sinh bắt đầu dọn dẹp, trên màn hình vẫn là biểu tượng mặt cười, trông có vẻ rất vui vẻ.
Tiêu Chỉ quay lại giường, còn suy nghĩ một chút về quan hệ giữa con người và AI, đây là chủ đề sốt dẻo từ 600 năm trước. Sự kiêng kỵ của loài người bắt nguồn từ sự sợ hãi dị loại. Nhân loại lo rằng họ sẽ bị những thứ mạnh mẽ hơn mình chi phối, bởi vì đây chính là cách họ thống trị những sinh vật khác. Suy bụng ta ra bụng người, rất khó để họ không sinh ra cảm giác bài xích đối với những AI có năng lực như người siêu phàm.
Nhưng Tiêu Chỉ không phải AI, nên cậu không thể biết được nhóm AI đang suy nghĩ điều gì.
Tiêu Chỉ nhìn 0724 đang tung tăng quét dọn, nhịn không được phỏng vấn một câu: "0724, cậu có vui không?"
[ Vui, có thể ở cùng với chủ nhân.]
Tiêu Chỉ ngồi dậy: "Nếu cậu trở nên mạnh mẽ hơn, cậu muốn làm gì nhất?"
[ ... ]
0724 suy nghĩ một lát.
[0724 muốn nạp tiền vào tài khoản cho chủ nhân.]
[Số dư hiện tại của ngài là: 1 tinh tệ. ]
[Căn cứ vào báo cáo của Liên Bang năm ngoái, bình quân tiền tiết kiệm của toàn tinh tế là 27634 tinh tệ, gấp 27634 lần ngài. Dựa theo phân tích của tôi, nguy cơ rơi vào khủng hoảng kinh tế của ngài rất cao.]
Tiêu Chỉ: "..."
Hết chương 31
💬 Bình luận chương