Không phải, cậu ta không có như vậy, ngày nào Vi Địch cũng luyện tập chăm chỉ lắm mà.
Nhưng trên thế giới này có rất nhiều chuyện không phải cứ cố gắng là sẽ thành công...
Bạch Ngôn vẫn cứ giữ gương mặt tươi cười khiến người ta lạnh cả sống lưng đó, rồi quay về phía Vi Địch: "Tôi nhớ năm đó Vi Địch sư đệ cũng thi vào khoa Chỉ Huy, còn là người duy nhất thi viết trọn điểm của khoa nữa."
Ngải Einstein hỏi: "Em có cảm giác gì khi làm bài thi viết của khoa Chỉ Huy?"
Giọng điệu của Vi Địch vẫn rất bình tĩnh: "Vẫn ổn, thi viết kiểu đó cũng không khó lắm."
Walter: "..."
Mấy người có thể buông tha cho khoa Chỉ Huy không? Khoa Chỉ Huy nó sống dễ dàng lắm sao? Sao ai ai cũng ruồng bỏ nó thế?!
Walter run rẩy chỉ ngón tay về phía Tiêu Chỉ.
Tên này là tân sinh chẳng biết từ đâu chui ra của năm nay, cậu ta không hề ra ngoài, nhưng có tra thế nào cũng chẳng tra ra được những drama có liên quan đến tên này.
Nhưng...dưới tình huống mặt bị vả bẹp bẹp hai lần, sắp bị sưng lên thành đầu heo, Walter chợt rối rắm một lúc lâu, cuối cùng chỉ đành chậm rãi hạ tay xuống.
Tiêu Chỉ: "..."
Thật ra cậu mới chính là đồ nhà quê đến từ hành tinh biên giới, vì để cọ tiền trợ cấp của chính phủ, còn được chơi game trong giờ học nên mới thi vào chuyên ngành này. Bạn học này nói đúng rồi đấy, đừng bỏ cuộc mà!
Chỉ tiếc là Walter đã đánh mất dũng khí mở miệng.
Sau khi trò hề kết thúc, Bạch Ngôn và Timgard bắt đầu bàn bạc về trận quyết chiến sắp tới.
Cuối cùng bọn họ quyết định mở cuộc chiến 20vs20, hai bên chọn 20 người từ trong nhóm tân sinh viên ra tham gia.
Sau khi cuộc chiến bắt đầu, cứ cách một khoảng thời gian, trên màn hình sẽ xuất hiện hai biểu tượng thuộc về hai bên, tổng cộng có ba lần xuất hiện, nhưng vị trí biểu tượng xuất hiện là ngẫu nhiên, nhưng hệ thống sẽ thông báo phạm vi trên bản đồ.
Điều kiện thắng lợi chính là:
1. Hạ gục toàn bộ thành viên của đội đối thủ.
2. Phá hủy ba biểu tượng của đội đối thủ.
Chỉ cần hoàn thành một trong hai điều kiện trên là được.
Sau khi trận chiến đã diễn ra được một giờ, chiến trường sẽ xuất hiện bão cát và đá bay, khu vực chiến đấu sẽ liên tục bị thu nhỏ. Người chơi sẽ bị mất máu nếu rơi vào phạm vi của bão cát hoặc đá bay, tránh việc người chơi thi đấu theo kiểu tiêu cực.
Sau khi lựa chọn xong tân sinh tham dự, Bạch Ngôn và Timgard đồng thời nộp đơn đăng ký.
Đơn được phê duyệt, chiến trường lập tức mở ra.
Đồng thời, khu vực khán đài cũng được mở ra, ngoại trừ tân sinh ra thì tất cả các người chơi đều di chuyển lên đó.
*
Tiêu Chỉ bước vào chiến trường, bị dịch chuyển đến khu vực màu đỏ của khoa Lịch Sử.
Vì để phân biệt danh tính của hai bên, nên trên vai trái của mỗi người bọn họ đều xuất hiện một biểu tượng màu đỏ, còn bên đối thủ là màu xanh. Thứ này chùi không ra, có c** q**n áo thì cũng vậy, chỉ có khi nào cuộc chiến kết thúc, nó mới biến mất.
Mọi người của khoa Lịch Sử đều mới nhập học, nên chưa quen biết gì nhau, ngay cả thực lực của nhau như thế nào cũng chẳng rõ, chứ đừng nói đến chuyện đã từng hợp tác.
Bọn họ bàn bạc một lát, quyết định dùng hình thức tiểu đội để hành động, đều tự tìm người thân thiết để đồng hành.
Tiêu Chỉ uyển chuyển từ chối vài người ngỏ ý muốn chung đội với cậu, vì cậu vốn đã quen hành động một mình.
Mà chiến lược của khoa Cơ Giáp bên kia cũng tượng tự, cũng là cho những tân sinh quen biết nhau lập thành một nhóm, sau đó chia nhau ra hành động trên bản đồ. Trước khi biểu tượng kịp thay đổi thì đánh chết đối thủ, đến lúc biểu tượng thay đổi rồi mới tập trung lại với nhau.
Kênh trò chuyện trong khán đài:
"Cái tên 7654321 của khoa Lịch Sử là như nào thế? Dám đi một mình, ngay cả trong chiến trường mà cũng dám đánh lẻ, to gan thế."
"Nếu không thì sao lại nói là át chủ bài?"
"Đừng có điêu, năm ngoái mới mở màn được vài phút thì tên át chủ bài đã ngỏm rồi, trước khi chết còn xách cả đồng đội theo, năm nay thì cứ như đi chơi vậy, xem ra khoa Lịch Sử sắp không xong rồi."
"Đừng nói bậy, tên này thi thực hành trọn điểm, chắc chắn kỹ năng trong game cũng tốt lắm."
"Đừng hù nữa, chuyên ngành của bọn họ gọi là nghiên cứu trò chơi đầu thế kỷ 21, có biết cái gì gọi là game của thế kỷ 21 không? Khi đó đa số thao tác đều là dùng tay, tuy rằng chơi cái loại game cổ lỗ sĩ này rất ngầu, nhưng chắc gì vào ZERO đã giống vậy."
Tiêu Chỉ đang ở chiến trường không xem được kênh thông tin trên khán đài, cậu bèn chọn một phương hướng rồi đi thẳng về phía đó.
Vừa đi cậu vừa nghiên cứu bản đồ.
Chiến trường này được gọi là di tích của đấu trường, nhưng đấu trường của Thú Nhân tộc rộng hơn nhiều so với những đấu trường La Mã mà cậu biết, bên trong có cát vàng bay đầy trời, còn có cồn cát núi đá, trên mặt đất thì có cả hang động và khe rãnh, cách đó không xa còn có di tích của công trình xây dựng, địa hình khá phức tạp.
Tiêu Chỉ quan sát tình hình, còn dự đoán xem tân sinh của khoa Cơ Giáp sẽ đi từ hướng nào đến đây.
Rảnh rỗi chẳng có chuyện gì làm, cậu còn nhảy lên kênh chiến trường chơi:
[7654321: Khoa Cơ Giáp ơi, mọi người ở đâu vậy?]
[To Vỡi: Ai thèm nói cho cậu?]
[7654321: Tôi ở cồn cát tròn chờ mọi người, tới từng người nhá, có phải không dám không?]
[Caesar: Đậu mía, thằng nhóc này lại dám kiêu ngạo như thế!]
[Một phát đi một em: Đi nào, đi đấm thằng nhóc này lọt sàn, coi nó kiêu ngạo được nữa không!]
Một lúc sau...
[Một phát đi một em: @7654322, đâu rồi?]
[Caesar: Đừng có trốn nữa, ra đây đi, sợ chứ gì?]
[7654321: Tôi lừa mấy người thôi, thật ra tôi không ở chỗ vòng tròn cồn cát.]
[Một phát đi một em: Đê tiện.]
[Caesar: Đồ dối trá.]
[7654321: Đừng nóng, bây giờ mọi người đều biết hai người đang ở nơi nào đó.]
[Jormungand: Hai thằng ngu này, đang lộ vị trí đó có biết không? Còn không mau chạy đi, đứng đó chờ người ta vây đến hả?!]
[Một phát đi một em:]
[Caesar:...]
Tiêu Chỉ vừa nhìn kênh chiến trường vừa ngậm ngùi, khoa Cơ Giáp đúng là một đám nhẹ dạ cả tin mà, chẳng trách lúc nào cũng bị khoa Lịch Sử bắt nạt hết.
Đáng yêu ghê cơ.
Bỗng nhiên phía trước vang lên tiếng bước chân, Tiêu Chỉ ngước lên nhìn qua dải cát vàng, chợt nhận ra đó vẫn là người quen - Walter.
Tiêu Chỉ bèn chào hỏi cậu ta: "Chào cậu, lại gặp mặt rồi."
Cùng lúc đó, một loạt cầu lửa được tung ra, có thể nói là cực kỳ nhiệt tình.
Khán đài bùng nổ vì Tiêu Chỉ. Không phải là vì màn chào hỏi nhiệt tình của cậu, cũng chẳng phải vì sự gian manh khi lừa hai người của khoa Cơ Giáp lộ vị trí, mà là...
Truy Hồn Giả.
"ĐM! Truy Hồn Giả!"
"Cậu ta là người trong hội đấu giá Tinh Hải ngày đó?"
"3 triệu! Vãi c*t! Thằng nhóc này giàu thế?!!!"
Các tân sinh có thể không biết, Ngải Einstein và Vi Địch không gia nhập bang hội nào cũng không biết nốt.
Nhưng tất cả mọi người ở đây, cho dù là Thượng Thiện Nhược Thủy hay là Chiến Thần, chỉ cần là người đấu giá Tinh Hải lần đó, thì ký ức về vị khách đến từ phòng VIP dùng 3 triệu tiền vàng quất tới tấp vào mặt Chiến Thần, hơn nữa còn gióng trống khua chiêng cướp đi Truy Hồn Giả vẫn còn rất mới mẻ.
Mà bây giờ, người này lại xuất hiện ngay trước mắt bọn họ.
Bạch Ngôn quay đầu nhìn Timgard đang đứng bên cạnh, trên mặt vẫn còn nụ cười, nói với ngữ điệu cực kỳ chân thành, thân thiện: "Tôi nghe nói anh vẫn còn nhớ thương Truy Hồn Giả? Không sao hết, nếu anh muốn xem, tôi có thể nói chuyện với Tiêu sư đệ, bảo cậu ấy cho anh mượn chiêm ngưỡng một chút."
Mặt của Timgard đã đen sì: ""
Mấy tên khoa Lịch Sử này, sao tên nào tên nấy đều khó ưa như vậy chứ?
Hết chương 32
💬 Bình luận chương