Mười người cũng là quá nhiều rồi.
Tần Miên Miên chỉ nhìn bọn họ một cái xem như chào hỏi, nàng không tiến vào giới giải trí nên không cần phải khách sáo làm gì.
Dù có bị khán giả nói là vô lễ cũng chẳng sao, nàng chỉ việc ngồi bên cạnh Giản Ánh An, lặng lẽ hạ thấp sự tồn tại của chính mình.
Nhưng nàng chỉ cần ngồi đó thôi cũng đã thu hút người khác mãnh liệt. Lông mi thon dài, đôi mắt như biết nói, làn da tinh tế, váy trên người chỗ nào cũng vừa khít như đặt may riêng, khiến nàng thoạt nhìn mềm mại yếu ớt, tạo cho người đối diện cảm giác muốn được tỉ mỉ săn sóc cho nàng.
Hơn nữa Giản Ánh An bên cạnh nàng còn xinh đẹp kinh người.
Hai cô gái nương tựa vào nhau, đẹp như tranh vẽ.
Máy quay tập trung vào họ nhiều hơn, chỉ thỉnh thoảng mới quay đến ba vị khách mời còn lại.
Giản Ánh An không biết camera luôn hướng về phía cô, cho dù biết thì cũng không quan tâm.
Có tận mười người, tính bình quân thì hai người họ cũng chiếm sóng không được bao nhiêu.
Chỉ cần tiền tới tay là được.
Giản Ánh An và Tần Miên Miên đứng dậy, lắng nghe nhân viên giới thiệu quy tắc chơi. Tần Miên Miên có chút sợ hãi, vô hạn lưu là gì? Nếu nghiêng về cốt truyện kinh dị thì đến lúc đó, có phải sẽ có mấy cảnh đáng sợ không?
Nàng nhát gan, càng phải dính lấy chị mới được.
Tần Miên Miên: "Chị ơi, em sợ."
Nàng ngẩng đầu lên nhìn Giản Ánh An với đôi mắt ngấn nước, trong mắt lóe lên ánh sáng.
Giản Ánh An: "Đừng sợ, sẽ có chừng mực thôi."
Tần Miên Miên: "..."
Sao chị ấy nói câu nào cũng gây mất hứng quá vậy.
Giản Ánh An nói cũng không sai, sẽ có chừng mực, Chu Xử Trạch cũng không làm được chuyện gì quá mức, ông có lòng nhưng mà không đủ lực.
"Các bạn sẽ đóng vai chuột, sau đây các bạn cần phải cố gắng hết sức để tránh khỏi sự truy đuổi của mèo."
"Chúng tôi đã giấu rất nhiều thẻ bài trong thư viện. Nếu các bạn thu thập được tất cả các thẻ bài thì sẽ có thể loại bỏ được đội mèo đang truy bắt mình."
"Mỗi người các bạn đều đã biết được thân phận của mình cả rồi, xin mời dùng thân phận của mình để truy tìm manh mối."
Đúng như dự đoán, thư viện có liên quan đến việc giải mã. Giản Ánh An vốn biết rất rõ, bây giờ bắt phải giả bộ không biết thì hơi khó, chỉ là cô vừa mới ấp ủ ra được biểu cảm thích hợp thì Tần Miên Miên đã trực tiếp mở miệng.
"Khó quá đi à."
Giản Ánh An cạn lời: "..."
Tần Miên Miên dùng tay mình quấn lấy cánh tay của Giản Ánh An không chịu buông, nàng nói: "Nhỡ như trong lúc đuổi bắt, chúng ta bị tách ra thì làm sao bây giờ hả chị?"
Nhân viên công tác: "..."
Khó khăn không phải là làm sao tìm ra manh mối để loại bỏ mèo trong một thư viện lớn với nhiều sách như vậy ư?
Tần Miên Miên vẻ mặt nghiêm túc: "Nếu nói về thân phận thì có phải em với chị gái không cần phải tách nhau ra không ạ?"
Nhân viên: "...Đây không phải chương trình yêu đương đâu em."
Tần Miên Miên vô cùng hối hận khi tham gia chương trình này, đồng thời cũng rất quan tâm đến chương trình yêu đương mà nhân viên nhắc tới.
Dù sao thì trò chơi cũng chính thức bắt đầu.
Ba người còn lại lên tiếng: "Chúng ta cùng hành động trước đi."
Giản Ánh An đáp: "Thư viện này trông có vẻ rất lớn, nếu năm người cùng nhau di chuyển sẽ dễ bị phát hiện. Tôi kiến nghị chúng ta nên tách ra thì hơn."
Người luôn miệng đề nghị tách nhau ra, vừa quay người đã ôm Tần Miên Miên đi lên tầng hai.
Nhân viên công tác không nói cho họ biết thân phận, yêu cầu khách mời phải tự tìm hiểu. Sau khi nhân viên đưa ra quy định, Giản Ánh An đã đề cập rằng trước tiên nên tìm kiếm những nơi đặc biệt trong địa điểm tổ chức, đó là những manh mối mà ban tổ chức để lại.
Thế nên cô không ở lại đó nữa mà trực tiếp tách ra đi tìm.
Giản Ánh An nắm quyền chủ động, sau khi cô rời đi không lâu thì ba người còn lại cũng bắt đầu ra tay, nhưng ai nấy đều đi lên lầu.
Phỏng chừng là cảm thấy đợi lát nữa khi mèo được thả vào, ở lại trên lầu sẽ có thể sống sót được lâu thêm một lúc.
Tần Miên Miên hỏi: "Không biết là thân phận gì đây? Đến lúc đó chúng ta có cần phải trao đổi thôn tin với bọn họ không?"
Giản Ánh An: "Chị cũng không chắc lắm."
Cô đi một vòng tầng hai, ở giữa trống rỗng, chỉ có tủ sách ở sát tường, đi một vòng mới phát hiện không có chỗ nào đặc biệt. Giản Ánh An nhìn xuống tầng dưới, thiết kế của thư viện này khiến "mèo" bước vào rất khó ẩn nấp.
Một cuộc chiến rượt đuổi cực kỳ khó chịu.
Mỗi tầng đều ẩn giấu một vài phòng nhỏ, hai người không có chìa khóa nên không vào được.
Tần Miên Miên liếc nhìn xung quanh rồi nhìn nhiếp ảnh gia.
Kỳ thật có chỗ trốn cũng vô dụng, nhiếp ảnh gia nhiều như vậy, sẽ bị lộ vị trí ngay lập tức.
Nàng không nhịn được lẩm bẩm trong lòng, thật sự không đáng sợ chút nào, cũng không cơ hội được chị ôm chặt, gameshow như vậy có ích lợi gì!
Còn không bằng chương trình yêu đương.
Tần Miên Miên không để lại dấu vết mà dời đến bên cạnh Giản Ánh An, nhìn qua rất tự nhiên, không ai có thể nhìn thấu tiếp theo nàng dự định làm gì.
Giản Ánh An đang suy nghĩ về thời lượng ghi hình.
Đại khái mất khoảng 5-8 tiếng, nghĩa là không phải rất khó, nếu không tìm ra được manh mối gì thì phải nghĩ lại xem mình đang mắc kẹt ở đâu.
Thư viện mặc dù có rất nhiều sách nhưng căn cứ vào thời lượng, nhất định không cần thiết phải đọc từng quyển một.
Nếu muốn sử dụng thân phận của mình để tìm ra manh mối thì phải tìm ra thân phận của mình trước đã.
Tần Miên Miên bất tri bất giác đến gần Giản Ánh An: "Chị ơi, chị có muốn ôm em không?"
💬 Bình luận chương